Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Gửi con, niềm hy vọng mong manh

Dù cha mẹ không cho con được hạnh phúc của một gia đình đủ đầy, nhưng hứa sẽ cho con một người cha tốt, một người mẹ tử tế. Sẽ cho con được hưởng sự giáo dục tốt nhất để con tự hào hãnh diện về cha mẹ của mình.


Mẹ và cha con ngày đêm mong có con hiện diện, mong lắm. Mẹ biết cha và mẹ sẽ hạnh phúc vô biên nếu biết có con trên cõi đời này, đó là kết quả của sự rung động, tình yêu chân thành. Cha không phải người đàn ông tốt với mẹ, mẹ không đủ bao dung hơn để mắt nhắm mắt mở trước những lỗi lầm của cha nhưng mẹ tin nếu có con cha sẽ là người yêu thương con nhất. Có lẽ sẽ yêu con nhiều hơn cả mẹ yêu, bởi chưa có mà cha luôn hăm he mẹ không được khắt khe với con, không được đánh mắng con.

Mẹ biết cha sẽ là người cha tốt nhất của con, nhưng bấy nhiêu đó thôi chưa đủ, cha không cho mẹ được niềm tin rằng cha sẽ là người chồng tốt, vậy nên mẹ không thể quyết định gắn kết đời mình với cha. Trái ngang là mẹ không muốn xây dựng một gia đình với cha, xong tình yêu mẹ dành cho cha, cho con làm mẹ cũng mong ước vô cùng được có con. Chính sự mong muốn của cha đã làm mẹ như trùng lại sự oán giận để cầu mong có con. Cha yêu con lắm đó con yêu!

Sự mong mỏi của cha và mẹ thật sự rất khó nói, bởi cha mẹ chưa gắn kết theo đúng nghĩa vợ chồng, chưa hôn thú, vậy mà luôn thỏa thuận rằng sẽ lao động cật lực để hy vọng “sản xuất” ra con. Cha mong con đến nỗi khi cha mẹ không còn gắn kết bằng tình yêu mạnh mẽ nữa, cha vẫn luôn hỏi về kết quả của những lần lao động trước, cha hỏi mẹ “Em có thấy trong người khác không, có gì đó thay đổi không?” Cha hy vọng nhiều lắm đó con, mẹ cũng vậy, không chấp nhận cha nhưng mẹ cầu mong sự xuất hiện của con để cha được thỏa ước mong, để mẹ được yêu thương vỗ về, chăm sóc một mầm sống.

Con yêu, chưa đủ ngày tháng để biết chính xác rằng có con hay không, nhưng mẹ và cha cùng cầu nguyện cho một kết quả có, dù cha mẹ không còn bên nhau. Dù có thể nếu có con, cha mẹ không cho con được hạnh phúc của một gia đình đủ đầy, nhưng hứa sẽ cho con một người cha tốt, một người mẹ tử tế, sẽ cho con được hưởng sự giáo dục tốt nhất để con tự hào hãnh diện về cha và mẹ của mình.

Con yêu, những ngày này sẽ là những ngày mẹ đong đếm từng khoảnh khắc, cho đến khi đủ thời gian để có thể đoán biết, thử nghiệm, mẹ sẽ không ngừng hy vọng, sẽ không ngừng mong cầu. Xin con hãy cảm nhận sự mong ngóng này mà ban phát cho cha mẹ một niềm vui, niềm hạnh phúc được có con. Xin đừng lên án, đừng trách giận vì sao cha mẹ ích kỷ mong có con mà không cho con một gia đình đủ đầy, con nhé. Có những điều không thể lý giải được bằng lý trí đâu con, chỉ cảm nhận được bằng trái tim, bằng cảm xúc, mong con hiểu. Tha thiết mong con…

Sim

Lên giường với chị dâu trong chính đêm động phòng của anh trai

Trong lúc bấn loạn, chị dâu leo lên nhầm giường tôi. Thú tính trỗi dậy, tôi đã làm điều trái đạo lý, khiến chị mang trong mình giọt máu của tôi… Tôi tên là Chu Bằng, 21 tuổi, sinh ra ở một làng quê hẻo lánh. Gia đình có hai anh em. Anh trai hơn tôi một tuổi. Với người nhà quê, kết hôn là chuyện trọng đại, nên phần lớn do cha mẹ sắp đặt. Nhờ người mai mối, cô gái có vẻ ngoài ưa nhìn tên Chu Hà tới nhà tôi ra mắt. Bố mẹ để cô ấy tự chọn, nếu thấy hợp ai trong số hai anh em tôi thì sẽ tổ chức cưới xin. Khi ấy, tôi nghĩ tuổi mình trẻ trung, trình độ học vấn lại khá khẩm, tướng mạo cũng khôi ngô ưa nhìn hơn anh trai, Chu Hà chắc chắn sẽ “nhắm” mình, ai ngờ, cô ấy lại ưng anh trai tôi.



 Chuyện đó khiến tôi ấm ức trong lòng. Tục ngữ có câu “Vạn ác dâm vi thủ” (đại ý: trong một vạn điều ác thì dâm dục là đứng đầu), câu nói này quả ứng nghiệm vào ngày kết hôn của anh chị tôi. Hôm ấy, tôi uống say mèm nên đi ngủ từ sớm. Tới hơn 12h đêm, tôi bừng tỉnh, thấy miệng khô rát, bèn ra phòng ngoài tìm nước uống. Biết anh chị vừa trải qua những phút động phòng mặn nồng, tôi thêm buồn bã rồi lặng lẽ trở về phòng…


 Ít phút sau, chó ngoài sân bỗng ầm sủa, khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Bỗng một người phụ nữ cuống cuồng chạy vào giường tôi, kéo vội chăn đắp lên mình. Hóa ra vì sợ chó, nên khi ra ngoài, vì bấn loạn, chị dâu vào nhầm vào phòng. Thú tính trong tôi trỗi dậy. Tôi mượn rượu để làm chuyện loạn luân với chị. Sau đó, Chu Hà phát hiện ra sự thực nghiệt ngã này, tát tôi một cú trời giáng. Tôi vội vàng xin lỗi. Chị vừa xấu hổ vừa khó xử, ôm mặt khóc rưng rức rồi lao vội về phòng mình, kể mọi chuyện với anh trai.

 Tường tận mọi chuyện, anh tôi nổi trận lôi đình, ném bát vào người chị dâu, khiến chị chảy máu đầu. Chưa nguôi giận, anh lại xuống bếp lấy dao thái rau xông vào phòng định đâm tôi. May mắn thay, bố mẹ can ngăn kịp thời, tôi mới bảo toàn tính mạng.Không còn mặt mũi đối diện với mọi người, tới ngày thứ ba, tôi bắt tàu tới Quảng Châu kiếm việc, rời xa gia đình. Qua tin tức của cha mẹ, tôi được biết anh trai vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau trong đêm tân hôn. Sau biến cố, hai vợ chồng họ không còn chung đụng giường chiếu. Anh tôi thay tính đổi nết, ghẹo nguyệt trêu hoa rồi nhăng nhít cặp bồ.

 Ba tháng sau, tôi càng sốc hơn khi biết tin chị dâu đã có bầu. Tới tháng 10 năm ấy, chị sinh một bé trai kháu khỉnh. Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến không khí gia đình bớt căng thẳng, duy chỉ có anh tôi vẫn rầu rầu phiền muộn. Một hôm, tôi nhận được điện thoại của ông chủ thông báo có người tới tìm. Tôi hớt hải chạy ra. Đón tôi là chiếc còng số 8 lạnh ngắt. Người đối diện bình thản cho biết, công an nghi ngờ tôi dính líu tới vụ án hiếp dâm.'

 Thì ra, sau khi đứa trẻ tròn 6 tháng tuổi, người dân trong làng xì xào bàn tán: “Con trai khác bố một trời một vực, nhưng lại có nhiều nét y tạc chú”. Nỗi uất ức bấy lâu phải kìm nén trong lòng như quả bom nổ chậm giờ được dịp phát nổ. Anh tôi lôi thằng bé tới bệnh viện giám định ADN. Kết quả thật trớ trêu, mẫu ADN của hai người không khớp. Để rửa nhục, anh tức tối tới cơ quan công an trình báo vụ việc và buộc tội tôi hãm hiếp Chu Hà.
 Theo lệnh của cơ quan điều tra, tôi buộc phải làm xét nghiệm ADN và đứa trẻ quả thực là giọt máu của tôi. Bốn tháng sau, tôi bị tòa án địa phương xử phạt ba năm 6 tháng tù giam với tội hiếp dâm. Những ngày tháng trong tù, tôi cố giữ tâm thái bình tĩnh và nuôi quyết tâm làm lại cuộc đời sau khi mãn án. Nhưng cuộc sống đâu dễ dàng như tôi lầm tưởng. Một hôm, khi vào thăm nuôi, mẹ tôi than vãn: “Anh con giờ bê tha quá. Hôm nào cũng về muộn, thậm chí mất mặt cả ngày lẫn đêm, có lần dẫn theo phụ nữ về nhà làm điều bất nhân. Nó đối xử tệ bạc với mẹ con Chu Hà, thường xuyên thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Có lần, thằng bé gọi nó một tiếng cha, nó đánh đập tàn nhẫn, khiến đứa trẻ gẫy cả răng cửa. Sau hôm ấy, Chu Hà đòi ly hôn. Bố mẹ đành lòng chấp thuận”.

 Ba tháng trước, anh chị tôi ly hôn. Theo quyết định của tòa án, Chu Hà được quyền nuôi con. Cô ấy đem theo Lượng Lượng rồi mất hút, không để lại chút tung tích. Nghe những chuyện ấy, tôi quặn thắt trong lòng. Chỉ vì lỗi lầm của tôi mà chị dâu phải chịu một đời tủi nhục. Từ phút ấy, tôi tự hứa với chính mình bằng mọi giá phải tìm ra mẹ con cô ấy.

 Một ngày rỗi rãi, tôi gửi thư cho anh Tào, cán bộ công an tốt bụng trong trại giam. Đọc những dòng tâm sự của tôi, anh Tào vô cùng xúc động và hứa sẽ giúp đỡ. Ba ngày sau, anh tìm tới nhà cha mẹ Chu Hà, nhưng cô ấy không còn ở quê, đã tới Quảng Châu kiếm sống. Sau những ngày vất vả tìm kiếm, cuối cùng, anh Tào cũng liên lạc được với Chu Hà. Cô ấy một mực từ chối quay về vì không chịu nổi những lời châm chọc thâm độc của thiên hạ.Dưới sự giúp đỡ của anh Tào, tôi viết một bức thư cho cô ấy: “Hà! Kết cục của ngày hôm nay khiến tôi cảm thấy có lỗi…Tôi đã phải chịu sự trừng phạt của luật pháp. Hiện giờ, tôi đang tích cực cải tạo, không lâu sau sẽ được giảm án…Tôi biết em đã chịu nhiều tủi khổ vì tôi. Có thể em sẽ không cô đơn suốt cuộc đời, có thể em sẽ tái giá. Nhưng khi ấy, con của chúng ta sẽ ra sao? Cho nó một người cha dượng, chi bằng tìm lại người cha ruột cho con. Tôi nguyện gánh mọi trách nhiệm về những chuyện đã gây ra cho em và sẽ thương yêu em suốt đời. Em và con có khỏe không?”.

 Anh Tào chuyển thư tận tay Chu Hà, còn giấu tôi chu cấp cho hai mẹ con họ 300 NDT (gần 1 triệu đồng). Vào ngày 2/6, tôi bất ngờ khi nhận được thông báo có người tới thăm. Bước tới phòng ăn, tâm trạng tôi rối bời nhưng rồi bừng tỉnh khi nghe tiếng gọi: “Ba ơi!” của một đứa trẻ. Giữa đám đông người tới thăm nuôi, tôi nhận ra người phụ nữ và đứa con của mình. Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ, nhưng gương mặt vẫn phảng nét đau buồn. Nhờ lòng tốt của anh Tào, ba người chúng tôi đã có phút hội ngộ đầy xúc động. Lượng Lượng được gặp cha ríu rít nói cười. Nó hồn nhiên hỏi mẹ: “Khi nào cả nhà chúng ta đi chơi sở thú hả mẹ?”. Chu Hà âu yếm nhìn con đáp: “Qua thời gian này sẽ đi con ạ!”. Nói đoạn, ba người chúng tôi nhìn nhau cười hạnh phúc.


A FULL LIFE IS NOT NECESSARILY A LONG LIFE

Are you living your life appreciating what you DO have, or are you lamenting what still seems to be missing?
Three years ago the eight year old daughter of a friend died in a freak accident at school. My friend was devastated and I could not think of any wise words that might console him.
As the weeks rolled by my friend slipped into an ever deeper sense of despair, and nothing anyone said seemed to lift his spirit.

After a few months time he went out of town on a business trip, and on the train ride back he engaged in conversation with the woman sitting next to him. The woman sat there and nodded her head often as my friend talked about the death of his daughter. He reported to me that he had the sense of talking and talking and talking, until he finally felt like he had nothing more to say.
As my friend came to a natural state of rest, the woman nodded her head one more time as she took a deep breath, and then said the following,
"I can very much feel your pain, and I understand the loss of your child must be devastating."
"At the same time," she said, "I wonder if your pain would not be lessened if you celebrated the life your daughter did have."

"You told me about your daughter's sense of awe the first time you took her to the ocean, and how you carried her in your arms as you waded out into the water."
"You also spoke about the many times she sat on your lap and told you about the magical adventures she had during the course of her day."
"Perhaps the sweetest story you shared was how you told your daughter every night how much you loved her as you tucked her into bed."

"I’m wondering," the woman said, "What is it that leads you to believe you and your daughter did not live a full and glorious life together?"
"Is it because she died at eight years old and not at eighty? Certainly it would seem that the quality of one's life is not tied to the length of one's life."

"I would like to gently suggest that you and your daughter did live a full and complete life together. She just didn't live as long as you had hoped for and expected."

As the train neared the station the woman continued speaking.
"I am seventy two years old, and in looking back on my life I don't feel I have shared with anyone, the depth of experience and love you and your daughter had together."
"On one hand this makes me deeply sad. On the other hand, it wakes me up to the fact that my life is not yet finished. I can begin today to live the life I truly desire."
"This is the realization that your experience has helped me to understand, and for this wonderful gift I thank you deeply."

The woman smiled as she stood up, preparing to exit the train.
"None of us know how long we have to live. No one has control over the length of their life."
"The quality of our life on the other hand, is something you can ensure on a daily basis. An emotionally fulfilling life is a complete life, regardless of how many years you live. A life without love seems to take forever to end."
“We’ll do well to appreciate what we do have, rather than lamenting about what we don’t.”

To the readers of this article, I gently suggest you consider how you want to live your life, in order to ensure that your time on earth is fulfilling and complete.

3 SIMPLE TIPS TO LIVE A MORE ABUNDANT LIFE

People will think that being able to live an abundant life is something that only the "special" people can have.

However, anyone can live abundantly, just as long as you know what you are doing in life. Though life may not be at an ultimate high, this does not mean that you cannot be happy.

In order to live abundantly, you will need to start focusing more on yourself and enjoying your happiness.

Create small goals

When you make small goals in life, you will realize that they will work together to still achieve one big goal. This makes life seem easier and you are able to enjoy each day more.

Sometimes a really big goal can seem too overwhelming and so it is a better idea to simply just focus on making small goals on a daily basis.

Have Time For Friends

Sometimes working too hard may not be the answer to living abundantly. You will need to take a break and realize that there are other things in important in life besides work and money.

When you ensure that your relationships with the people you love are perfect, you will be able to focus more on your work.

This is something that a lot of workaholics forget and it leads to more problems in other areas of life.

Relax and Exercise

When you are feeling too stressed, sometimes all you need to do is let it out with some sort of activity.

Whether it is exercise or simply just going to sleep, doing things to help relax yourself will allow you to get back to work.

Living abundantly certainly does not mean that you will need to have all the money in the world but to simply make sure that you are happy, no matter what is going on in your life.

What will they think? - love and approval addiction?

When you were growing up, how often did you hear, "What will they think?"

Who are "they?" Unfortunately, "they" are everyone. Many of our parents and caregivers were love and approval addicted and geared their behavior to try to have control over getting love and approval and avoiding disapproval.

This was the role modeling for many of us. Our worth was determined by what "they" would think. Most of us did not see our parents or other role models defining their own worth and validating themselves.

What about now? Is you sense of worth determined by what others think of you, or have you learned how to define your own worth? Do you get your sense of inner fullness from others' love or do you know how to fill yourself with love?

Being love and approval addicted is a hard and tiring way to live. Being dependent upon others love, attention, and approval for your sense of safety, security, worth and lovability means that you have to constantly work to look right and perform right. You can never let up, because even if you get the love or approval that you are seeking from a person, he or she can always take it away. Or maybe they are not available and then you have to try to get it from someone else, anyone else - "they."

We all need love. We do not thrive without it, and many do not survive without it. However, problems occur when we are dependent on others as our primary source of love and attention.

As long as you are making others responsible for defining your worth and making you feel safe and loved, you will likely continue to feel alone and empty inside. There really is another way to live!

What if you were to decide to give yourself the love and approval that you keep seeking from others? What if you were to decide to stop focusing externally and instead start to focus internally?

We all have the power to define our own worth and bring love into ourselves. While you might think that the only love that feels really great is love from another person, this is a huge false belief. If you have ever experienced a moment of Grace, where you feel full and joyous for no external reason, you know that it is possible to feel incredibly wonderful without another's love and approval.

The only way this happens is when your heart is open to the Love that is Spirit.

We live in a sea of Love and wisdom. It is everywhere - within us and all around us. It is who we are - created in the image of God-that-is-love. When you shift your intention from trying to have control over getting love and approval, and instead move into an intent to learn about loving yourself, your heart opens to the incredible love and wisdom of your spiritual Guidance.

Try it right now. Move your focus out of your head and into your heart. Breathe into your heart. Make a decision that, for right now, you want responsibility for your own feelings of fullness and worth. Now ask one of these questions: "What is loving to me right now?" or "What is in my highest good right now?" Relax, let go, and listen for the answer. It might come in words, or images, or feelings. When you get a sense of what is loving to you right now, then do it. Take the loving action.

Now notice how you feel.

If you practice this all day, you will stop worrying about "What will they think?"

HOW TO LIVE YOUR DREAM LIFE!

We all have a dream life we wish to lead, but what’s sad is few of us reach our dreams or even attempt to reach for them. So many people think a dream life is not a possibility because their thoughts can’t take them far from their current reality. So what do you need so that you can reach for the stars and live your dream lifestyle?

Moving out of your current reality, is vitally important to have your dream life!

So how do you live your dream life? Let me explain.

Every Single one of us has huge greatness in us far beyond our own beliefs.

Our mind is not capable of seeing everything that is possible for us in our lives. Our mind can only think of the next ideas, dreams goals or thoughts. Once we take the steps to live your dream life, our belief in what’s possible expands. Each step we take builds upon itself, like a staircase or a ladder.

As you take the steps to live your dream life, your dreams continue to expand and your thoughts about what is possible for you continue to expand. It is reaching past what you are doing now that helps you to discover not only what you can do, but to continue to expand on how to live your dream life.

When we first started as entrepreneurs, we had dreams and ideas of how to live our dream life, but we also had tons of ideas of self-doubt lingering in our mind.

The problem, self-doubt is false and holds us in our current reality.

In thebeginningwe struggled with our own beliefs about our business success. Yet we felt in our hearts that being entrepreneurs gave us the freedom to live the dream life we felt was possible. We were getting “caught up” in details, and blocking ourselves.

What we learned was that, our self-limiting belief of what was possible made the first steps the hardest. Success builds confidence and belief.

We had no idea how to live our dream life. It was like being in the fog we couldn’t see past our immediate concerns to understand what doors would be available and open for us. As we continued to take the steps, one foot in front of the other, to become entrepreneurs and build a dream life, that our belief got stronger and our ideas of a dream life expanded.
It’s really been an awesome adventure! The best part, we continue to grow and expand on how to live our dream life!

What steps have you taken to help you live the life of your dreams? We would love to hear about them. Leave us a comment below and share the knowledge.

SUCCESS. DEFINE IT. POST IT. LIVE IT!

Success. Define It, Post It, Live It Are you successful? Will you be successful in the future? Do you have a time line and set goals to that end? Well, let's paint a different picture.

Let's say you were given a few days to live and you were lucky enough to be on your deathbed, surrounded by the people you love. Each of you could say the things you needed to say before you left this world. Would you be able to close your eyes and say, "I was successful in my life"? Well here's a question for you. Why in the world would you want to wait until the last hours of your life to realize you're a success?

I want you tonight when you close your eyes to say, "I'm a success". And tomorrow, live it. To make that a reality certain steps need to be taken.

Step One - Define It 

To be able to live it you've got to define it. How would you define success? That definition will be modified throughout your life but it needs to start somewhere. If you don't take the time to define it for yourself then you'll buy into other people's definitions and they will begin to maneuver and manipulate you to live their definitions.

Examples?

"You'll never be a success around here unless you put in a 60 hour work week"

"If you're serious about the job then you're expected to entertain clients in places you'd rather not be"

"It's simple. Don't let people around here know you have kids if you want to advance. It's your job or your family. You can't have both"

"You'll have your retirement to take all the vacations you won't be taking here."

These are real statements that have been said to real employees. Without having your own clear definition of success, guilt, "should" language and manipulation become powerful tools in the hands of others. When you KNOW what your definition of success is, it makes it easier for you to make better choices that will help in getting a life...balanced!

Remember I said your definition would be modified in life? If you asked my teenage son to define success he'd tell you "Success in driving a Porsche and living on the beach." A man friend once told me, "No, success is owning the Porsche, the house on the beach and have two years income in the bank so at anytime you can say "take this job and shove it". My Mother defines success as "If your children call you on Mother's day and remember to send you a Birthday card, then you're successful."

My definition is "Loving what you do so much you'd do it for free, ahhh but doing it so well you get paid handsomely for it."

Knowing my definition allows me to decline opportunities I'm offered for other jobs, etc. because I know I wouldn't LOVE it and after all tomorrow I would be trading my life, my time for something I didn't enjoy? Doesn't make sense - no matter what the price tag attached.

What's YOUR definition? Define it.

Now Post it!

Get a piece of paper and create a masterpiece with your definition as its' main theme. Post it up somewhere so that when others (even people who love you) try to define your success for you - you can give them a smile and visually remember how YOU have define your life.

And Live it!

Once you know what your definitions, you will make better choices in your life. You'll hang with the right people who support your dreams, you'll network with others who know where they are going in life, and soon you'll be rubbing shoulders (and minds) with likeminded, empowered people. Remember....

Success. Define it, post it and live it. It's YOUR life!

LOVE YOUR JOB

It is rare to hear someone say they love their job. It seems we live in a culture where you have to wear 'hate my job' on your lapel. I do not understand this mentality.

 Working is a hard gig, takes up so much of your life, pays the bills, enables you to live the lifestyle you want so it seems to me that it is one of the most important things you will ever do. It is not pie in the sky to want or to be in a role that you love and can't wait to get to each day.

 When you have that passion, enthusiasm you are a much more valuable employee and it will impact favorably on your mental and physical health and you will get through the boring bits of any job easier. It is necessary to take time out to identify what it is that you want - where your natural abilities lie. This is the area that many people stay stuck in their whole life because they can't work out what it is they want to do so they do nothing.

 To me, this is a tragic waste of life. You just need to start, doing anything is better than spending your whole life just thinking about it. As you progress you will be open to opportunities, learn about what you like and can then makedecisions based on that information. It is important to think in project terms, to focus, reevaluate and monitor your progress.

 I developed a process that works when those committed to it are willing to put in the hard work. It is an audio book called If it's to be: It's up to me. I would advise anyone to get professional help with this and work with an executive coach because they can help you to develop aplan and then work towards your goal.

You Are Your Best Asset

Live with integrity. Commit yourself to constant self-improvement.

Choose work that is in harmony with your values.

Give your best to your employer -it is one of the best investments you can make.

A person's greatest emotional need is to be appreciated.

Become a positive and excited person about life.

Live with the mind set of abundance.

Never criticize the company you work for. If you are unhappy, resign.

Be brave. Even if you are not, pretend to be. No one will know the difference.

Stop blaming others. Take responsibility for every area of your life.

Judge your success by the degree that you're enjoying peace, health and love.

Seek opportunity, not security.

Live your life as an exclamation, not an explanation.

Be bold. Be courageous. When you look back on your life, you will regret the things you did not do more than the things you did.

Dream big, worry small.

Take care of your reputation. It is your most valuable asset.

EXPRESS YOUR LOVE!

In order to experience love from others we need to experience and express love for ourselves first. Part of how we can express love for ourselves, is to share our love with others so you don't have to wait to love others, you can deepen your self-love through healthy outward expressions of love for others. To get started thinking about how you want love to show up and be expressed in your life, consider the following questions:

1. What are the ways that you express your love for yourself? How do you talk to and about yourself to yourself and others? In what ways do you pamper and honor your physical well-being? In what ways do you express and honor your emotional well-being? What is one thing you could do today that would make you feel deeply loved by yourself?

2. What are the ways that you express your love for others? Who do you love? Who loves you? What words do you use to express your love? What do you need from your loved ones to make you feel truly loved? Do they know this? If not, how can you let them know how to let you know that they love you? What activities do you do with these people that make you feel most loved? When was the last time you engaged in these activities? What can you do today to let your loved ones know you love them? What can you do today that will make you feel loved?

If you find you do not have as much love in your life as you want, don't worry. Spend some time every day thinking about how much love you DO want in your life, what it will feel like to have all of that love, why you want all of that love, who you will be and how you will feel once you have all of that love in your life. Just spend some time contemplating these things. As you ponder what you want and how you want to feel, you will be inspired with the actions to take to make it happen. There is an unlimited supply of love in the world and there is more than enough for each and every one of you.

Life is Like Coffee

What is the meaning of this vignette?


Life is coffee. Jobs, money, and position in society are merely cups. They are tools that shape and contain Life, but the type of cup we have does not define nor change the quality of the life we live. Often, by concentrating only on the cup, we fail to enjoy the coffee provided us.

The happiest people don't have the best of everything; they just make the best of everything they have.

Live simply. Love generously. Care deeply. Speak kindly.

The richest person is not the one who has the most but the one who needs the least.


Slow down and live the life you love

Do you find yourself wanting more time to slow down and enjoy your life? Are you feeling the need to accomplish more? We all want more time, more money, more love and more satisfaction. It is hard to balance all the things we want when there is so much to juggle. Chances are that your life is packed full with to-do lists, commitments, projects and problems. When you're this busy, you are missing out on living your life. Your life is just happening around you. You can begin to improve your life in the areas of work, home and community when you begin to slow down. The process of slowing down will put you back in touch with yourself and you'll be able to find your values once again. You'll even find you will begin to reclaim your life and your dreams.



Here are three steps to help you slow down and enjoy your life. First, permanently eliminate three tasks, responsibilities, projects, goals, routines or commitments that aren't necessary. If you do volunteer work that you feel obligated to do, give it up. Let it be somebody else's turn. If you make your own home repairs, hire them out. Just because you can do it doesn't mean you have to! If you are involved in social events that you no longer enjoy, get out of them. We change as we grow! If you dream of driving the Lexus or owning an expensive home, let the dream go. Success isn't just about the cost of our home or car!

Now you are ready for step two, which is to delegate, eliminate or organize 10 tasks. If you are spending time doing your own taxes, hire a CPA instead. If you clean your own home, hire a house cleaner so you don't have to do this task. If you prepare the family meals, find a place to pick up healthy meals or find someone to prepare and deliver them, two or three times a week so you aren't in the kitchen every evening. Install Quicken to manage your checkbook with ease. Find a dry cleaner that delivers so you don't have to pick up your clothing. Hire a personal coach instead of pondering, contemplating, considering, but not doing.

Finally, if you are like most people, you have some type of daily to do list. To do lists can be anything from post-it notes to expensive day planning systems. You probably can't imagine not needing such a system. How will you possibly plan your day? Well, if you are really serious about enjoying your life then you must give up that daily list that keeps growing.

Here are some tips for letting go of the to do list ritual. When you think of a to do, ask yourself if it is something that you really have to do or is it something you can hire someone else to do, or delegate or simply eliminate? Set up a simple reminder system to keep track of when to mail out birthday and anniversary cards, note important social events or business meetings. This system can be a calendar, birthday reminder book, or data base contact system. Won't it be better to experience each day in the present rather than reacting to the next item on your to do list? Keep the important information in a system but forget the to do list!

As you simplify your life, you will find you begin to make different choices. Instead of life running you, you are designing your life. You'll notice what you have been missing because you were too busy and out of control to experience your own life. Although you can select the pace at which you want to simplify, those who tend to do it in bits and pieces never make it through the process because they lose momentum. So just go for it! When your life is full, you miss out on life. Start enjoying your life today!


Live Slow - Think Different - More Love

SỐNG CHẬM LẠI...

Là để cảm nhận những gì tốt đẹp từ cuộc sống
Là để nghĩ về cuộc sống và người xung quanh nhiều hơn
Là để đừng lướt qua nhau một cách vội vã
Cuôc sống giờ đang oằn mình trong sự hối hả, đời người như chiếc lá, để rồi bị cuốn vào chuyện được mất thắng thua, chẳng biết tới đâu, chỉ biết quay cuồng trong vòng luẩn quẩn của thời gian...
Thử nghĩ xem, nếu chúng ta không nhanh nhẹn, chhạy đua với thời gian thì đâu có được tiền bạc, danh lợi, thanh công,...



Nhưng...

Giá như ta có thể sống chậm lại thì...
Những em bé, bà cụ ăn xin ven đường cũng nhận được mọt chút thương hại, dù chỉ là ánh mắt nhìn, nụ cười thân thiện hay cái siết tay trìu mến thì cũng đã đủ làm ấm lòng bao trái tim buốt lạnh, chứ không phải là một cái luớt nhìn vội vã rồi lại rảo bước đi nhanh trên con đường đi tìm một thứ gì đó có vẻ hão huyền như tiền bạc, danh lợi dưới con mắt bao kẻ thèm muốn...
Để rồi những lối mòn trong suy nghĩ, những chiếc đinh hằn sâu vào tim, dù biết nó sẽ được nhổ ra nhưng vết hằn, lỗi lầm sẽ không bao giờ được xoá nhoà...
Để rơi mất kỉ niệm vào quá khứ, đánh mất niếm tin ở hiện tại và làm mất chính mình ở tương lai...
Giá như có những thứ ta kịp nhận ra trước khi đánh mất nó, từ những thứ bé nhất như chiếc răng sữa, món đồ chơi hồi bé,... để rồi ta có thể mất những thứ lớn hơn, mất cả tuổi thơ, mất đi cái cảm giác khi còn bé,... những thứ đó rồi sẽ phải mất...
Giá như ta có thể sống chậm lại, không phải là cố níu giữ thời gian mà là trân trọng nó hơn, để ta có thể suy nghĩ chín chắn hơn, để không có những hiểu lầm không đáng có... Để ta có thể nhìn lại mình, để có thể cảm nhận nhiều hơn, để nuôi chín cảm xúc, chậm để lặng mình nghe nhịp chảy cuộc sống, nghe tiếng gọi của con tim...






NGHĨ KHÁC ĐI

Là đừng nghĩ cho những lợi ích của bản thân

Là suy nghĩ khác đi

Tích cực hơn

Là biết lắng nghe lòng mình.




YÊU NHIỀU HƠN

Là biết yêu thương mình hơn
Nhưng như thế không phải yêu thương người khác ít đi
Là cân bằng cảm xúc
Trao đi nhưng không cần nhận lại...
Giản dị ... nhưng sâu sắc
Chân thành... nhưng thấm đẫm yêu thương
Đôi khi xen lẫn một tí " triết lí" tuổi mới lớn...
Cuộc sống vẫn thế, lao vùn vụt như mũi tên khổng lồ, đôi lúc ta có cảm tưởng như chính ta hay người thân đang đi lạc. Lạc vào những thói xấu ở đời, lạc vào sân khấu ranh mãnh, để tự lừa rồi mình, diễn một vở kịch mà cả đời không hết mà phải chăng là do ta tự sắp đặt.

Cổ tích một bức tranh

Người thiếu nữ trong tranh có khuôn mặt đẹp, nhưng hành động lại ngượng ngùng và lén lút như sợ người khác nhìn thấy cơ thể mình. Nói như thế có vẻ phi lý, đã là khoả thân làm mẫu cho người khác vẽ là dũng cảm lắm, làm gì có chuyện giấu giếm e dè. Nhìn vào bức tranh thì sự thật đúng là như thế, nó không giống với những bức tranh tôi đã nhìn thấy trên các tạp chí hay tranh ảnh. Mà đặc biệt chỗ khoang eo, nơi có đường cong tinh tế nhất thì tác giả lại che kín bởi những vòng vải trắng. Chủ nhà cho biết, bức tranh này ông đã mua của một ông già bán than tổ ong, ngày nào ông ấy cũng đẩy xích lô qua phố này. Đó là một người không có con, hai vợ chồng già thuê một phòng trọ ở giữa bãi nổi sông Hồng để đóng than kiếm sống hàng ngày. Nghe ông ta nói bức tranh này là kỷ vật cuối cùng về đời quân ngũ của ông ấy. Tôi bàng hoàng khi nhớ về những đồng đội của tôi.

Ngày ấy, chúng tôi cùng được triệu tập học lớp điều khiển máy qui hàng thông tin, đó là loại máy phát ra tín hiệu cao tần để dẫn đường cho máy bay lên xuống theo đúng hàng, đúng tuyến ở các sân bay. Giải nghĩa là thế nhưng chúng tôi cứ nôm na cho dễ hiểu là máy dẫn đường xa. Học xong, bốn thằng chúng tôi là Thiết, Tường, Châu và tôi được điều về Trung đoàn Sao Đỏ 921. Vinh dự lắm đối với chúng tôi là được về Trung đoàn Anh hùng mà cánh lính không quân quen gọi là Trung đoàn ông Luyện. Biết rõ trung tá Đào Đình Luyện làm Trung đoàn trưởng nhưng lính kỹ thuật như chúng tôi có được gặp ông bao giờ đâu.



Nhấn vào đây để tải về máy

Nơi đóng quân của chúng tôi là Đài K2 - Đài dẫn đường xa của sân bay Nội Bài thuộc huyện Kim Anh tỉnh Phúc Yên. Cả bốn thằng chúng tôi đều từ các đơn vị lẻ của không quân, nhờ có học vấn và năng khiếu tý ty nên được chọn đi học lớp kỹ thuật, khi học xong thì tuổi cũng đã khơ khớ. Thằng nào cũng đã có vợ, đều do sự sắp đặt của bố mẹ ở quê. Tôi thì tháng tám năm 1970 về phép hôm trước, hôm sau hỏi, hôm sau nữa cưới. Bố mẹ còn khoẻ mà cứ như là cưới chạy tang. Mẹ tôi bảo "Phải tát cạn bốc lấy, không có thì biết bao giờ anh mới về". Trời nắng như thiêu như đốt mà đón dâu giữa trưa có khổ không. Đêm tân hôn chui vào buồng cưới xây kín và bé tý như cái hòm chân, vợ chồng mỗi đứa một cái quạt nan cứ phành phạch cả đêm.

Tưởng là mạ già ruộng ngấu ai ngờ, cả bốn chưa thằng nào có lấy nổi một đứa con. Duy chỉ có anh Lộc - Trưởng đài là không bị sóng cao tần ăn mất đường con cái, vợ anh đã sinh được đứa con gái nhưng nó không thành người vì thiếu tháng. Trước khi được bổ sung về Đài dẫn đường xa này chúng tôi đều xác định rõ, sóng điện cao tần sẽ không cho chúng tôi có cơ hội làm bố khi còn trong quân ngũ. Biết rằng thế nhưng chúng tôi vẫn sẵn sàng, phần vì vinh dự lắm mới được làm lính ông Luyện, phần vì trách nhiệm của thanh niên thời chiến, cả phần vì muốn thử thách người vợ hậu phương, khi nao thống nhất đất nước sẽ đẻ bù cũng chưa muộn.

Dưới sự chỉ huy của anh Lộc, chúng tôi đều hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc nhưng cá tính thì mỗi người một nết. Thiết thích lắp đài điện, tăng âm đánh đàn nên bắt thân với cô Nga bán hàng điện máy của huyện. Hồi ấy pin con thỏ hiếm lắm phải có giấy phân phối mới được mua, thế mà Nga cứ tuần nào cũng dúi cho Thiết đôi pin. Phụ tùng như bóng bán dẫn, déc, kháng, tụ, Thiết cần gì là Nga có. Hai người hí hoáy với nhau cả buổi tối trong phòng đến "tiếng thơ" Nga mới chịu về. Còn Châu thì thích thuốc lá và chè nên cứ tối nào nghỉ trực lại nhảy phốc lên chiếc xe đạp thống nhất, cắm đầu cắm cổ đạp lên khu tập thể bách hoá huyện chui vào phòng cô Bảy tán hễu. Vì sắc cô Bảy quá khiêm tốn nên chẳng mấy khi có khách đàn ông, hơn nữa trong tủ cô Bảy lúc nào cũng có sẵn thuốc lá, chè, và kẹo lạc để nhử Châu cắn câu. Biết chúng tôi đều đã có vợ nhưng các cô vẫn muốn chơi thân, trai thời chiến ở lại hậu phương mà, hiếm vô cùng. Nhiều cô còn bóng gió xa gần "các anh nên thả cỏ các chị ấy ở quê cho nhà đỡ quạnh vắng - cá vào ao ta, ta được - chẳng có làm sao cả. Còn các anh điếc đặc thì vô tư đi ...hí hí".

Riêng Tường thì cả đài ai cũng phải bái phục cái tính máu gái của cậu ta. Trưa nào Tường cũng trèo lên đài quan sát, quay ống kính kiểm soát bầu trời OTK về phía hồ Đồng Sương của làng Trinh Tiết. Nơi ấy có trảng cỏ ven hồ như tấm thảm nhung xanh là điểm tắm "tiên" của các thiếu nữ làng chưa một lần vương vấn hương vị đàn ông.

Có lần anh Lộc đã nhắc nhở:

- Cậu Tường là nghiện xem hoa thưởng nguyệt lắm đấy nhé. Kính OTK là kính nghiêp vụ chứ không phải để quan sát nghiên cứu những chỗ người ta đã giấu kín.

Tường cự lại:

- Anh hiểu nhầm em rồi.

- Nhầm cái con khỉ, cùng là đàn ông cả tớ biết, mắt con trai, tai con gái mà, đã đành là thông cảm, nhưng nó cũng chỉ một vừa hai phải thôi, ai lại trưa nào cũng thế, bố thằng nào mà chịu được.

Tường gãi gãi đầu cười gượng…

Một lần vô tình tôi trèo lên đài quan sát, thấy Tường đang hí húi vẽ hình một thiếu nữ khoả thân, chốc chốc Tường lại dán mắt vào ống kính rồi lại lúi húi vẽ. À thì ra là Tường mượn hình mẫu để vẽ chứ không phải cậu ta máu me như tôi tưởng.

Bỗng Tường khẽ reo lên vì sung sướng: "Trời ơi, đúng là một toà thiên nhiên tuyệt diệu, lúc này vẽ mới đúng là phút xuất thần”.

Như kích thích sự tò mò, tôi vội ghé mắt vào ống kính... "Trời ơi là trời". Trước mắt tôi là một cô gái chừng mười tám hai mươi gì đấy, không có một mảnh vải trên người. Cô ta đang nghiêng đầu nhổ lông nách, hai bầu ngực căng tròn nhoài ra như thách thức đôi mắt của tôi. Tường lấy tay khẽ dí cho ống kính chúi xuống một chút.

- Đây này, chỗ này mới tuyệt vời này. Phương vị ba độ đông, độ cao không phảy tám mét. Ông thấy không? đẹp như một bông hoa đồng nội

Tôi ngượng ngùng rời ống kính nhìn vào mắt Tường.

- Đẹp như bông hoa đồng nội, ông chỉ khéo tưởng tượng chứ tôi nhìn ghớm chết đi được.

- Ghớm chết. Thưa ông, trời chỉ ban loài hoa quyến rũ ấy cho phái đẹp thôi ông ạ. Chỉ có những ông ra vẻ ta đây mới có kiểu nói như ông thôi. Thích bỏ mẹ lại cứ... Ông nhìn kỹ lại cơ thể cô ấy xem, các đường cong eo tinh tế đến thế là cùng chứ còn thế nào hơn nữa nào.

Như được Tường đánh thức bản năng của đàn ông. Tôi lại úp mặt vào ống kính thì đúng lúc cô ấy nhìn thẳng về phía đài quan sát của chúng tôi. Tôi chột dạ vì khuôn mặt của cô ấy dính sát vào mắt tôi, cảm tưởng có cả hơi nóng phả ra từ gương mặt cô ấy. Hình như cô ấy đã phát hiện ra tôi đang nhìn trộm thân thể cô ấy. Tôi vội lấy tay bịt ống kính và nhìn về phía hồ Đồng Sương. Ồ hay thật, cô ấy chỉ bé xíu như bắp ngô và lung linh mờ ảo trong màn hơi nước bốc lên từ cánh đồng. Tôi thầm nghĩ, nếu không có ống kính thì làm sao nhận biết được đây là người hay con chồn, con chuột…

- Bức tranh của cậu còn thiếu một chi tiết hết sức quan trọng - tôi bảo với Tường.

- Biết rồi. Nốt ruồi son ở gần đỉnh non tươi bên phải chứ gì. Đây là tâm điểm của tác phẩm này đấy ông ạ. Tôi định đặt tên cho bức tranh là "Mặt trời lên trên đỉnh núi" ông thấy có được không?

- Được, được…

Tôi gật đầu tán thưởng thì tiếng chuông điện thoại dứt chúng tôi ra khỏi nhau. Giọng the thé của anh Lộc đang choang choác trong máy "Tất cả về vị trí, dẫn đường xuống cho ba chiếc T16". Tường quay vội ống kính về hướng đường qui hàng. Tôi lao ngay xuống hầm trực máy phát sóng. Trong tôi dâng lên niềm tự hào về chiến công vừa qua của các chiến sỹ không quân quyết tử của ta.

Cách đây chỉ mấy ngày thôi, chín chiến sỹ của ta đã đứng thề trước đại diện Bộ Tổng Tham mưu "Thề quyết tử cho tổ quốc quyết sinh". Vũ khí của các anh là ba chiếc máy bay cường kích T16 cất cánh từ sân bay Nội Bài sang đánh bom xuống đỉnh Loong Chẹng thuộc cánh đồng chum Xiêng Khoảng. Theo tin tình báo của Bộ Tổng tham mưu, đỉnh núi này là cứ điểm tập trung số quân rất lớn của phỉ Vàng Pao đang khao quân để chuẩn bị tấn công quân Giải phóng Lào. Tuy rằng tốc độ máy bay cường kích T16 của ta chỉ đạt bảy trăm năm mươi ki lô mét một giờ, mà tốc độ máy bay tiêm kích F4H của địch lên tới ba nghìn ki lô mét một giờ, nhưng ta lại có lợi thế luồn được sau các đỉnh núi. Cái yếu tố dẫn đến thành công là bất ngờ và bí mật. Khi máy bay của ta bay trên đầu địch, bọn phỉ còn giơ áo, giơ mũ vẫy chào. Chỉ tích tắc sau những mái tôn trên đỉnh Loong Chẹng đã bay như bươm bướm trên bầu trời, khói lửa mù trời mù đất. Xong việc, máy bay của ta quay về thì địch mới phát hiện ra. Chúng cất cánh từ sân bay Cò Rạt (Thái Lan) đuổi theo nhưng không kịp vì máy bay của ta đã xuống sân bay Thọ Xuân (Thanh Hoá) rồi. Kết quả trận ấy ta toàn thắng.

Sau lần Tường nghỉ phép trở lại đơn vị. Tường đưa cả vợ lên theo. Anh Lộc cho gọi tất cả bốn chúng tôi để họp bàn việc riêng của Tường. Trước mặt chúng tôi, rõ ràng là bức tranh Tường vẽ hôm trước mà tôi đã được xem. Nhưng cô gái trong tranh lại quấn rất nhiều vòng vải ở bụng và buộc rất kỹ. Bức tranh có tên "Mầm sống mong manh". Thực sự chúng tôi chưa thể hiểu nổi nội dung cuộc họp và anh Lộc sẽ kỷ luật Tường như thế nào về bức tranh khoả thân ấy. Không khí cuộc họp trầm và nặng nề ghê gớm. Mọi người hết nhìn nhau rồi lại nhìn vào bức tranh, lại nhìn Tường. Anh Lộc giục: "Nào, cậu Tường có nguyện vọng gì thì cứ đề đạt đi xem nào".

Dù mặt có hơi biến sắc nhưng Tường vẫn đứng dậy, tiến về phía bức tranh. "Thưa các đồng chí, đây là hình ảnh thật của một cô gái có tên là Tân ở làng Trinh Tiết. Vì quá cả tin và yêu đương quá chớn nên đã phải gánh hậu quả như thế này đây - Tường chỉ vào những lớp vải quấn ở bụng - Cô ấy đang nén thai đấy các đồng chí ạ. Gã thanh niên là tác giả của cái thai đã bỏ mặc cô ấy rồi cao chạy xa bay. Tôi nghĩ cái mầm sống đang lớn dần giờ bị bó lại không cho phát triển, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, đứa bé sẽ thành quả trứng ung trong bụng cô gái. Vợ chồng tôi biết rằng mình không thể có con nên đã thống nhất tìm gặp cô ấy, xin cô ấy giữ lại cái thai, tôi xin nhận trách nhiệm là bố đứa bé, đề nghị các đồng chí ủng hộ vợ chồng tôi"…

Cuộc họp tan, chúng tôi ai cũng ngỡ ngàng về quyết định táo bạo của Tường.

Sau ngày vợ Tường trở về quê. Tường phải chấp nhận những ánh mắt coi thường khinh miệt của những người dân làng Trinh Tiết. Tường dành dụm đường, sữa, tem gạo, phiếu thực phẩm để lên cửa hàng huyện mua về bồi dưỡng cho Tân. Khi thì cân đường, hộp sữa, vài ba lạng thịt, mấy bìa đậu phụ. Còn Tân vì ngượng với dân làng, đặc biệt là làm xấu cả tên làng Trinh Tiết nên không dám ngó mặt ra khỏi ngõ, muốn mua cái gì, mẹ Tân đều phải cắp nón ra đường. Nhiều đêm khuya Tường mang đèn pin đi soi cá, kiếm được con cá nào Tường mang về đơn vị mổ ngay rồi ướp muối, sáng sớm lại xách vào cho Tân. Nhờ có sự chăm sóc và động viên của Tường nên Tân đã từ bỏ ý định phá thai và trả thù kẻ bạc tình. Ranh giới giữa Tường, Tân và bà Tộ (mẹ Tân) được xích lại gần hơn. Có những đêm, Tường xách cá về thẳng nhà bà Tộ để nấu cháo cho mẹ và Tân ăn. Bà Tộ đã không giữ được nổi cảm động, bà bảo:

- Ngủ lại đây đi con à. Cái Tân đêm nào nó cũng khóc và thương cho con lắm. Nó chỉ muốn có con ở lại bên cạnh nó thôi.

Tường đỏ mặt:

- Dạ, con cũng biết thế, nhưng kỷ luật của đơn vị không cho phép đâu bầm ạ:

- Anh Tường ơi, vào em bảo cái này.

Tiếng gọi của Tân từ trong buồng mát nhẹ như làn gió biển. Bà Tộ giục:

- Kìa cái Tân nó gọi con đấy.

Ngập ngừng mãi Tường mới dám vào buồng. Tân đang ngồi ủ rũ giữa giường, thấy Tường vào, cô tươi tỉnh hẳn, rồi kéo cái gối dịch vào cho Tường ngồi.

- Anh Tường ơi, anh có thương em không?

- Sao em lại hỏi anh thế? Có thương em thì anh mới chấp nhận sự thật để vào chăm sóc em chứ.

- Thế có nghĩa là anh chỉ cần có đứa con thôi sao. Còn em...?

- Em nghĩ thế là sai rồi, có em thì mới có con, lẽ nào anh lại vô tình với em được chứ.

- Nhưng em thấy anh cứ xa lánh em thế nào ấy, chẳng có tình cảm gì cả.

Nói xong Tân ghé đầu vào vai Tường, Tường thấy lòng mình xao xuyến lạ vì hơi thở thơm mùi con gái. Da thịt này, mái tóc này, hàm răng này, đặc biệt là đôi mắt, thứ gì trên cơ thể Tân cũng tươi non mơn mởn và khác lạ. Tự nhiên Tân nhăn mặt nhưng miệng lại tươi duyên đến lạ lùng, đôi mắt Tân nhìn xuống bụng và ánh lên niềm vui:

- Đấy đấy, con nó đang đạp đấy anh ạ - Tân vén áo lên, hình như cái chân của đứa bé đang làm cho bụng Tân phập phồng - anh có thấy không - Tân cầm bàn tay của Tường đặt vào bụng.

Như được động viên sự liều lĩnh, Tường cúi xuống ghé tai áp vào bụng Tân nghe ngóng. Tường nghe rõ cả tiếng trượt chân của đứa trẻ như tiếng nhảy của con ếch trong túi vải. Tường reo lên sung sướng.

- Nó đạp khoẻ lắm em ạ.

Tân thấy sung sướng và hạnh phúc vô cùng. Đã bao nhiêu tháng qua, Tân thấy cô đơn, đau khổ trước sự ghẻ lạnh của mọi người. Tân áp chặt má Tường vào bụng và di đi di lại. Lúc này Tường thấy máu trong cơ thể mình chạy nhanh hơn và hình như hơi run. Sức mạnh nội lực của một cơ thể đàn ông cường tráng bắt đầu trỗi dậy trước sự đồng tình của đàn bà. Người ta bảo "Thứ nhất bụ sữa, thứ nhì chửa non" quả không sai, ít nhất là đối với Tân lúc này. Bất chợt Tường giật mình, bên tai văng vẳng tiếng nói của ai đấy. "Đừng làm như thế Tường ạ. Mày có biết rằng vợ mày đã tuyệt đối tin tưởng ở mày không"…

Chiến tranh leo thang ra miền bắc của Mỹ ngày càng ác liệt. Đài trực dẫn đường K2 luôn ở tình trạng báo động. Nếu như ở các trạm ra đa như pháo cao xạ, tên lửa đất đối không, khi bị máy bay địch bắn tên lửa có điều khiển thì ra đa có thể cắt sóng là máy bay địch không bắn trúng mục tiêu. Riêng đài dẫn đường K2 không thể ngưng hoạt động dù chỉ là một giây. Chính vì thế đài K2 rất dễ là điểm đến của bom đạn địch.

Non trưa hôm ấy, trời trong xanh như ngọc, lác lác trên thảm trời trong những sợi mây trắng mỏng tang chập chờn bay như khói thuốc. Bỗng trên thảm trời trong xanh vời vợi ấy xuất hiện thêm những sợi mây óng ánh bay loang loáng trên đầu. Anh Lộc ra lệnh: "Địch đã thả giấy bạc làm nhiễu ra đa của ta để thực hiện ý đồ không kích, tất cả các đồng chí về vị trí chiến đấu". Tôi lao vội vào hầm trực máy, tia quét gần như không tác dụng trên màn hình lốm đốm trắng như chiếc bánh đa vừng, nhiễu tích cực và nhiễu tiêu cực loạn xạ. Đúng như dự đoán của anh Lộc, chỉ trong tích tắc tiếng nổ đã rền vang và kéo dài như đổ trời sụt đất. Tiếng chửi tục của Châu rít lên trong máy điện thoại "Chết mẹ mày chưa. Chết mẹ mày chưa". Tôi ngó đầu ra khỏi hầm thì rõ ràng một chiếc A4 của địch bị lửa bao bọc đang lảo đảo rơi xuống. Chẳng rõ có phải chính nó vừa làm một quệt bom dài hay không?

Sau trận bom của địch ném xuống làng Trinh Tiết. Tôi cứ bị ám ảnh mãi hình ảnh ba cô gái làng bị sát hại trên thảm cỏ xanh mướt mát ngay sát hồ Đồng Sương. Khi ấy kẻng báo yên vừa dứt, Tường cuống cuồng bàn giao ca trực máy cho Thiết rồi lao vun vút về làng Trinh Tiết. Tôi chạy tắt cánh đồng vào làng để cứu thương. Chẳng biết linh tính thế nào, tôi nhìn ra phía hồ, thấy bóng mấy người vẫn nằm sát dưới trảng cỏ, quanh quất đâu đấy là mấy bộ quần áo hay vải vóc gì đó treo ở những lùm cây lúp xúp ven hồ. Tôi chạy gần đến nơi thì - chao ôi - một cảnh tượng đến rùng rợn. Ba cô gái máu me loã lợi, thân người trắng hêu hểu, nằm kề bên nhau trên trảng cỏ. Nói thật, mọi khi tôi bình tĩnh lắm, nhưng lúc này chân tay tôi cứ run bắn lên, trống ngực díu lại không thành nhịp, đầu gối tôi khuỵu xuống bên những cây dại ven hồ. Nghĩ quanh nghĩ quẩn tôi dứt khoát túm lấy ngọn cây lúc lác cố bật dậy, chỉ mong có một người nào đó đang ở gần mà gọi. Rõ ràng các cô đã chết, có cô hai tay vẫn còn giữ cái khăn tắm bưng kín phía bụng dưới. Vẫn còn nghi ngờ, tôi cứ hỏi vu vơ thật to, may đâu... "Có em nào còn sống không đấy?" không có ai trả lời, tôi hét thật to "Có cô nào còn sống không?". Vẫn không. Chỉ có tiếng nhại lại từ mặt nước vọng lên âm âm u u. Đang loay hoay không biết phải làm thế nào thì "A đây rồi" may quá, tôi vớ được cái vỏ chăn trong đống quần áo có in dày đặc hoa hồng định trùm lên thân thể các cô rồi chạy về làng báo tin. Nhưng "Trời ơi" một hình ảnh còn hãi hùng hơn. Cô gái nằm nghiêng quay mặt về phía làng Trinh Tiết bị mảnh bom lia đứt một bên bầu ngực chỉ còn dính lại một đoạn da là rời hẳn. Bầu ngực ấy bị lật xuống treo lủng liểng trên những ngọn cỏ. Tôi đành liều cố lật em nằm ở tư thế thanh thản rồi úp trả lại dáng vóc nguyên sơ con gái cho em. Trùm chăn xong, tôi thấy mình có tội. Tôi lẩm nhẩm một mình "Hãy tha thứ cho anh em nhé, anh đặt tay vào vật báu thiêng liêng của em vì anh không còn cách nào lựa chọn, anh không muốn mọi người nhìn thấy em với hình hài quá thương tâm như vậy. Hãy tha thứ cho anh. Hãy tha thứ cho anh. Em nhé"…

Mấy ngày sau, Tường mang về một mảnh đuya ra bằng xác chiếc máy bay. Cậu ta hì hũi mài, rũa, gò được cái ống dài như bóng tuýp sáu mươi phân, có nắp đạy hẳn hoi. Tường định mang những bức tranh đang vẽ dở, trong đó có cả bức tranh cô gái có nốt ruồi son và những vòng vải quấn bụng cất đi. Cậu ta cuộn vào rồi lại mở ra ngắm nghía. Chợt vai Tường rung lên từng đợt, từng đợt. Những bức tranh nhoè dần trong mắt Tường. Tôi nhìn Tường, thương cậu ấy vô cùng. Tại sao cả những mảnh sắt vô tri vô giác kia cũng không muốn cho Tường làm bố. Cổ họng tôi tắc nghẹn không nói nổi một câu gì, rồi sống mũi tôi tưng tức và nước mắt cứ thế, cứ thế trào ra không làm sao kìm lại được…

Ngày mai, nhất khoát ngày mai, dù khó khăn đến mấy, tôi sẽ tìm gặp được Tường. Gần bốn mươi năm rồi chúng tôi không gặp lại nhau. Chỉ có điều tôi tự hào vì con cái đã phương trưởng thành đạt bao nhiêu, thì lại thấy ái ngại về Tường bấy nhiêu. Hơn sáu mươi tuổi mà vẫn phải lam lũ vất vả thế hả Tường./.

Truyện ngắn của Lê Trung Tiết

Người đàn ban đa tình

Ngày mợ mới về nhà cậu Thị. Người mẹ có bảy tám nếp nhăn trên trán của Đĩnh lắc đầu.

- Vợ thằng Thị, bây qua đây tao cho cặp kiếng đen với cái khăn đội đầu.
- Má, mợ Thị đâu có cận mà má cho cặp kiếng. Vấn cái khăn như má nhìn nực nội muốn chết.

- Thằng mất dại, biết gì mà ăn cơm hớt.

Đĩnh thấy mình ngu. Anh không hiểu hết ý cặp kiếng đen của má. Đĩnh còn ngu lâu. Nhà anh phơi lá gòn. Bột gòn chất bao bao. Nó quá quen. Nhưng Đĩnh thường hỏi màu xanh này ở đâu. Lá phơi khô màu xám. Vậy thì màu xanh ở đâu khi xay nó nhừ ra. Có những điều rất ngộ.

Ví dụ như vì sao mợ Thị giấu tóc. Nó đen nhức nhối, xức dầu dừa mướt rượt nhưng lai búi cục, đội khăn quanh năm. Hình như có lúc Đĩnh cũng hiểu. Nếu mợ để cho nó bay tự do thì lôi thôi. Mấy lần mợ gội đầu, nước con sông dường như không muốn chảy nữa. Thật ra chỉ có tóc không thôi thì cũng không đến nổi. Nhưng nếu nó chảy hai bên, trên là trán phẳng, dưới là từng nét từng nét mượt mà. Đố ai không bị ám ảnh.

Ấn tượng mạnh. Chỉ có cậu Thị là không bị ngợp. Quá nhàm. Cậu mê thứ khác. Thà bỏ vợ chớ không bỏ mấy con gà trống, những ông tây trong lá bài. Ai cũng nhìn Thị. Kỳ vậy. Ôm một người người đàn bà đẹp như mợ không thấy ghiền sao, không sợ mất sao. Cậu Thị hỏi sợ gì? Mợ dám hó hé sao? Với ai? Đàn ông xóm này có ai không thèm mợ. Nhưng mấy thằng có gan bán trời không mời thiên lôi đã trót chơi thân với cậu Thị rồi. Ngu mới rề rà với vợ bạn, giang hồ ỉa vô mặt. Số người khác đàng hoàng hơn một chút thì nhìn mặt cậu Thị là muốn cóng giò. Cậu thả lang mợ.

Mợ được thả lang từ nhỏ. Mồ côi hồi tám tuổi. Chú Ba nuôi hai chị em mợ chưa khôn đã lớn. Năm mười tám có một người thương mợ. Đồ ngu, thương cháu mà gây thù với chú. Mợ đi theo người đó. Chú ba nói vậy thì thì đi luôn, khỏi gặp lại thằng em nữa. Mợ bỏ người trai đó theo chú đảo về nhà.
Cậu Thị là công tử. Một lần đi chơi nhìn thấy người con gái tóc cột buông dài, vo quần tới gối, bầm chuối, quét nhà, rửa chuồng heo… Chọc ghẹo cỡ nào mợ cũng không cười. Vậy mà say la đà. Mợ nói mợ đã có một đời chồng nhắm thương được không. Cậu hoảng. Mấy ngày kế bỏ ăn. Biết mình không thể quên được người con gái có mái tóc đen nhức đó.



Nhấn vào đây để tải về máy

Đám giang hồ cười cậu “cưới đàn bà ngóc đầu lên nổi tao kê cổ cho khứa”. Yếu bóng vía mới tin. Nhưng cậu bại trận hoài. Trong bụng không khi nào thấy vui. Cậu hận mình. Cái mùi trinh nguyên nó ra làm sao. Những lúc kề cận nhau cậu hay hỏi "mày còn tưởng nhớ thằng đó phải không". Mợ không nói được.

Cậu cắm đầu với mấy chuồng gà. Mấy chục công đất cha mẹ để lại bay theo những cú nhảy vọt máu của đám gà. Mợ muốn nấu một nồi bánh canh bán nhưng má Đĩnh bàn ra. Xóm có vài trăm nóc nhà, mới ba giờ nhà nào cũng có người thức sớm nấu cơm. Đi buôn bán xa thì cậu biểu đi luôn. Đi mót lúa cậu nói “có phải mày đổi lấy cái của mày có được bao lúa này không”. Cậu nghĩ đúng. Người như mợ bước ra đường đàn ông họ đang có cái gì sẵn sàng dâng hết cái đó. Mợ chỉ biết ra cái vườn tạp sau nhà quét lá ung lấy tro. Mợ Thị bán tro mua gạo... Cậu Thị cũng ăn miếng cơm nồng mùi tro nhưng cậu rất ghét tro. Mấy lúc muốn bán tro phải đợi cậu không có ở nhà. Chớ đong tro bụi bay mịt trời cậu chửi tắt… bụi.

Mợ không sợ bụi, mê tro. Có khi mợ đứng bên mấy gốc cây tạp nhìn tàn lá xanh um, ước tụi nó rụng nhiều nhiều… Rồi tự nhiên thấy mình dã man quá. Mình đã đốt rụi bao nhiêu xác lá?

Đĩnh thấy mình có tội. Nếu nhà Đĩnh trồng còng thì mợ có cái để đốt. Lá còng dầy, cháy tốt nhiều tro. Đằng này nhà Đĩnh trồng toàn gòn. Mà gòn mới đâm tượt được vài thước, lá còn xanh um đã bị Đĩnh đốn, phơi khô xay bột, bán cho bè cá, bán cho xưởng làm nhang. Nhìn cái vườn gòn không có miếng lá rụng, Đĩnh thấy mình vi phú bất nhân.

Bên nhà Đĩnh không có cái gì để mợ Thị có thể gom rồi đốt. Vì má anh cũng thức hồi ba giờ quét sàn sạt, gom gọn ung khói mù trời. Khói đuổi muỗi cho heo, cho gà, cho người. Mùa lạnh còn có thể ngồi quanh đống ung hơ lửa, kể chuyện xưa. Mấy cô gái muốn dễ lấy chồng phải biết quét sân, quét sàn ung lá. Má Đĩnh đã có thói quen này từ hồi mới về làm dâu. Cho nên nhà Đĩnh trước sau không có một cái lá.

Mỗi lần phơi lá gòn Đĩnh luôn tự hỏi mấy cái lá này đốt có nhiều tro không? Lúc cầm thau trút bột gòn vô bao Đĩnh nghĩ cũng là bột lá, sao bột này màu xanh, không bụi, bột tro bụi bay đầy đầu. Mợ Thị mỗi ngày sàng vài chục đống tro. Tro bu đầy hàng mày, hàng mi mướt xanh của mợ. Mắt xanh mi bạc. Không làm mợ già đi, xấu đi, chỉ thấy ngộ. Như là khói giăng mặt hồ. Ai rớt vô đó cũng ngập ngụa mà không hề biết là mình đang ngập ngụa. Hồi năm mợ hai mươi lăm đã có ba đứa con rồi mà mấy anh chàng đi mua tro lần nào tới xứ này cũng ghé hỏi có tro không? Có khi mới bán hai bữa trước bữa sau đã ghé lại hỏi. Mợ nói tro này có người mua rồi. Mợ bắt mối mấy người phụ nữ dù cái thúng họ lớn gấp đôi cái thúng phơi lúa nhà mợ.

Như vậy mới yên thân. Ví dụ thấy một ai đó dòm ngó mợ, cậu hỏi “mày nhìn nó kiểu gì nên nó mới vậy. Đàn bà thiếu gì sao tụi nó xúm dê mày”.

Đĩnh thấy mợ hình như cũng đâu có sợ cậu. Chẳng qua mợ không muốn nghe một lời tán tỉnh nào nữa hết. Nghe có thấy vui gì đâu. Tối ngày mợ chỉ lủi thủi với đám tro. Nói chuyện với đống ung. Hơi thở đã mặn mùi tro. Khi vướng vấp đâu đó trong cổ khạc ra cũng chỉ thấy tro.

Mà Đĩnh biết hai thứ bột gòn và bột tro nó giống nhau. Nếu đem đổ xuống đất mười ngày sau chúng thành đất hết. Bột gòn nhà Đĩnh vô bao che chắn kỹ. Mợ Thị không có nhiều bao, không có tấm ni-lông lớn. Nhà mợ tro để đầy cặp bên hông, trước nhà sau nhà đều có tro. Chỉ trừ dưới sàn nhà cậu Thị cất chuồng gà. Mợ chỉ được chui xuống đó quét cứt gà hoặc là lấy tro rãi đuổi đám mạc mẹ, mạc con chớ không được vựa tro chỗ đó. Mùa mưa mợ lấy lá chuối lợp nhiều lớp. Khi bán, một lớp dầy dưới đáy bị ướt không ai mua hoặc là nó đã bị mục thành đất. Như mồ hôi mợ về với đất.

Đĩnh lén má lấy mấy cái bao cũ đem bỏ ra hè, chỗ mợ quét lá. Mợ quét tránh mấy cái bao. Đốt cũng tránh mấy cái bao. Đĩnh tự hỏi vì cái gì mợ không lượm mấy cái bao hốt tro. Vậy thì thôi mợ lùa tụi nó vô đống ung đốt phức cho rồi. Má Đĩnh cằn nhằn.

- Thằng hủy của. Bao tao còn lành bon mà đem giục.
Đĩnh đốn sát gốc một đám gòn, còn đang tiếp tục đốn nữa. Má chạy tới giựt cây dao.

- Thằng trời đánh,mày đốn hết đám gòn rồi lấy lá đâu xay.

- Con trồng còng.

- Trồng còng chi?

- Cho nó rụng lá…

Tới đây thì má của Đĩnh đã hiểu.

- Mày vô đốt nhà, thảy tao vô đó luôn cho nó nhiều tro.

Đĩnh quay lui, vác rựa vô nhà. Đi qua mấy đống ung nhà mợ Thị, Đĩnh ao ước mình trở về thời con nít. Mùa nước giựt mạnh gió bấc thổi già, cái lạnh cũng đặc sệt như có thể đông cứng con người. Mấy người mạnh giỏi đi cắt lúa sạ. Người già con nít ở nhà ngồi quây bên những đống ung, vừa ấm vừa tránh được muỗi. Đĩnh hình như thấy mình thành người lớn là nhờ những đống ung. Trong xóm có một người đọc truyện Tàu rất nhiều kể cho con nít nghe mỗi ngày một khúc như người ta chiếu phim nhiều tập. Đĩnh với mấy đứa cùng cỡ đêm nằm ngủ trông cho mau sáng đặng tới đống ung nghe chuyện. Ông kể Kiều Phong trượng nghĩa chung tình. Thái tử Sĩ Đạt Đa ngộ ra con đường bất tử, thoát kiếp luân hồi. Đĩnh đã hết con nít rồi nhưng sao thèm mấy chuyện củ rích. Thương Kiều Phong mất người yêu muốn chảy nước mắt.

Má Đĩnh thấy mặt anh buồn buồn bà dọ tới dọ lui kiếm mấy cô gái ở xóm trên xóm dưới.

- Má đừng có dọ nữa. Con không lấy vợ đâu.

- Mày tính ở vậy báo tao tới già hả thằng chết bầm

- Con sợ mình có vợ không lo được cho người ta, để người ta khóc thầm.

Đĩnh sợ nghe tiếng khóc thầm của phụ nữ rồi. Sao mà nghe được. Khó nghe lắm. Nhưng mà đã nghe rồi thì vô phương quên. Đó là những tiếng khóc làm không gian đứt gãy. Trở mình nghe ruột gan lăn rổn rảng. Má lắc đầu.

- Trời ơi, con ơi là con. Đã người ta khóc thầm rồi mà mày còn lén nghe làm chi cho nặng lòng nặng dạ không biết.

Mấy ngày sau mợ Thị chặt tre gai về cắm hàng rào. Cậu Thị hỏi mầy có khùng không? Ở đây người ta cất nhà còn không làm cửa, mày làm hàng rào không giống ai hết.

Mợ nói không làm rào ăn trộm nó lấy hết mấy đống tro của tôi. Ăn trộm sát bên vách nhà nè. Cậu Thị tát mợ cái bốp. Mày muốn tao phải đội rượu đi lạy bà con à.

Cái hủ nước mắm để bên hè bữa đó không biết ai múc hết, chế đầy nước thúi um. Mợ nói hồi hôm thấy ăn trộm nó leo qua rào, múc hết nước mắm, đổ nước cho đầy hủ. Mà thằng trộm đó quen lắm. Cậu Thị lại tát mợ cái bốp “đồ ba trợn”.

Má hỏi mày có nghe gì không. Đĩnh cười. Tiếng khóc thầm còn nghe nữa mà. Má làm như do Đĩnh mà mợ Thị bị mấy cái tát đó. Mà hình như Đĩnh cũng thấy đau đau như là chính tay Đĩnh đánh mợ. Đĩnh xòe bàn tay mình ra. Những ngón tay rất thô. Mấy lúc ngồi bên đây nhìn cậu Thị tắm cho gà, Đĩnh cũng thấy những ngón tay cậu Thị kệch cợm như vầy. Anh tát nguyên bàn tay lên mặt mình. Đau tối tăm mày mặt. Anh ngồi gục đầu bên vách nhà.
Đĩnh không dám nhóng mắt qua rào nữa. Mỗi lần muốn nói gì đó cậu không còn nói lớn tiếng. Anh cũng không dám để tai nghe coi bên đó họ đang làm gì.
Đối với mợ Thị, Đĩnh thật sự xa lánh. Anh có chiếc xuồng được bảo dưỡng, khóa lòi tói rất kỹ lưỡng. Người khác bệnh anh sẵn sàng lấy xuồng đưa đi nhà thương. Bữa đó mợ Thị bị xỉu, anh ngồi trước hàng ba xước mía tỉnh khô. Ai năn nỉ cũng lắc đầu, "đưa bệnh nhân tâm thần đi xui lắm." Bà má phải lục trong túi anh kiếm chìa khóa.

Mợ Thị có thai nữa rồi. Thiệt khổ. Nó hành mợ oằn oại. Sắc diện mợ chỉ còn phân nửa hồi trước.

Cậu Thị không hay vụ mợ xỉu cũng không hay chuyện thai nghén. Một bữa đá gà thua về ghé nhà người bạn nhậu con gà xác. Xế chiều tới nhà biểu mợ dọn cơm. Mợ đang tắm cho thằng Quệnh ở nhà dưới nói chờ mặc đồ cho thằng nhỏ xong cái đã, không thôi nó lạnh. Cậu đón ngay cầu thang nhìn mợ ghìm ghìm. “Bữa nay mày lý sự với tao hả”. Cậu đá một cái mợ rớt từ sàn nước xuống đất. Cậu Thị bỏ mợ đó, đi kiếm người nhậu tiếp.
Mợ nằm oằn oại giữa vũng trịn trên sàn nước. Bụng cấn vô mấy cục đá kê chỗ lầy. Bụng đau làm mợ không nhúc nhích nổi.

Đĩnh từ nhà bếp của mình phóng thẳng xuống đất, đạp lên rào quỳ xuống đỡ mợ lên.

- Mợ. Tôi không để mợ sống kiểu vầy nữa đâu. Lâu nay tôi nín nhịn lắm rồi. Tôi sẽ đưa mợ đi.

- Dính gì tới Đĩnh mà nói là nhịn. Đi chỗ khác. Tôi không có đi với Đĩnh đâu đừng có nghĩ khùng. Qua đây làm gì, tôi đã rào rồi không thấy sao?

- Một trăm cái hàng rào này tôi cũng đạp. Tôi biết mợ không ghét tôi mà. Tôi sẽ đưa mợ đi nơi nào mợ muốn.

- Dang ra.

Mợ Thị đẩy Đĩnh ra rồi gượng đứng dậy. Nhưng nửa chừng mợ nhăn mặt quỵ xuống. Đĩnh bồng gọn mợ lên chạy re xuống xuồng. Má Đĩnh chạy theo kéo áo Đĩnh lại. Nhưng ngẫm nghĩ một hồi bà thở dài buông áo Đĩnh ra.
Đĩnh bơi xuồng đi có cảm giác mình không muốn ghé đâu hết.

- Đĩnh nên để mợ chết ở nhà. Mợ đã đi một lần, cả đời ngóc đầu không được. Giờ mợ đi nữa mấy đứa nhỏ cũng bị tiếng xấu lây.

- Tôi sẽ đưa mấy đứa nhỏ đi. Tôi có thể nuôi mợ, nuôi ba đứa năm đứa cũng được. Mợ có thể nấu bún, đốt lá sàng tro hay là làm bất cứ việc gì mợ thích. Nhưng tôi không để mợ khóc thầm.

- Đĩnh nghe được tiếng khóc thầm nhưng Đĩnh không biết vì sao mợ khóc đâu.
- Biết chớ. Vì tủi phận.

- Không

- Chớ sao mợ khóc.

- Vì mợ thương Đĩnh, thương cậu Thị.

- Thương sao khóc

- Hai người đều khổ như nhau.

Đĩnh thét lên.

- Nhưng tôi khác cậu. Tôi sao mà giống cậu được. Tôi chỉ muốn giang thân che chắn cho mợ. Tôi không muốn nhìn thấy một cái nhíu mày. Một nét buồn phảng phất qua mặt mợ làm lòng tôi như sát muối. Sao mà giống cậu Thị được. Cậu Thị không phải đàn ông, cậu không phải là người. Giọng Đĩnh nghe rền hẳn lên.

- Nhưng cậu thương mợ.

- Mợ đang ảo tưởng. Mợ đang thèm một gia đình hạnh phúc và người chồng thương yêu chiều chuộng vợ. Mợ sẽ có tất cả, xứng đáng để có tất cả. Những điều đó mãi mãi không phải từ cậu.

Mợ không cãi nữa, nằm im rên nhè nhẹ. Rên như vậy là đang rất đau. Đĩnh biết mấy lần đau đẻ mợ chỉ nhăn mặt, cắn răng, chớ không rên. Bà mụ phải kêu mợ la lên đi chớ cắn răng, chừng già hàm răng đau nhức lắm. Đĩnh đưa mợ lên trạm xá.

Mợ đã ngủ, Đĩnh ra chợ mua cho mợ thêm mấy tên thuốc, một cái khăn lau mặt, vài bộ đồ. Khi anh về trạm xá mợ đã đi mất. Đĩnh chạy theo. Mợ đã về tới nhà. Người ta nói thấy mợ đi, mặt như sắp lã đi. Ai giúp mợ cũng lắc đầu. Mợ bườn về tới nhà mình, gục bên cầu thang. Mấy đứa nhỏ còn đâu đó trong xóm. Cậu Thị còn say nằm ngáy trên chõng. Mợ nằm đó một mình.
Nhà trước nhà sau lá rụng xao xác. Lá nhiều kìa mợ, ngồi dậy mà gom lá đi mợ…
Người ta làm đám tang cho mợ. Cậu Thị vác chổi ra hè quét lá, thành đống, thành đống, nổi lửa đốt. Tro cậu không sàng mà hốt rãi lung tung. Có bữa cậu hốt nhằm tro nóng, phỏng lốm đốm. Mấy đứa nhỏ phải đem ống quẹt giấu biệt. Người ta nói cậu quá si mê mợ nên ghen. Mà ghen nên ngu. Giờ thì không còn gì để hối hận.

Suốt đám tang mợ Thị, Đĩnh nhăn nhăn như gặp bài toán khó, không dứt ra được.
- Má! Người vợ tốt như vậy mà bị ghen là sao hả má.

Đĩnh nói như là anh rất tỉnh, như một người ngoài cuộc vậy. Nhưng bà má nhìn thấy mặt anh đã bắt đầu có nếp nhăn dù anh mới chớm hai mươi.

- Con còn ngoài cuộc thấy vậy đó. Thử vô vòng với mợ, con không lo lắng ghen tuông thì con không phải đàn ông rồi. Cái đẹp của mợ dễ làm người đàn ông lú lẫn.

Đĩnh rải lá gòn ra sân phơi. Cậu phải xay nhiều lá gòn vì mấy đứa nhỏ của mợ Thị cần phải ăn cơm. Mỗi lần nhìn đám lá xơ xác dưới nắng Đĩnh cười khặc khặc. Mình có ghen miếng nào đâu mà cũng ngu. Cứ hỏi tới hỏi lui, tại sao họ đối đãi nhau xám ngắt như cái màu lá khô này lại nói là thương nhau. Tình yêu nó chen lọt chỗ nào. Mà rõ ràng đám lá khô này xay ra lại có màu xanh. Màu xanh ở đâu ra. Cái thứ lá kỳ cục quá ta. Phải xây nhừ ra, nát bấy hết mới biết thật ra nó như thế nào./.


Truyện ngắn của Võ Diệu Thanh

Tiếng ru

Nghe đọc truyện đêm khuya Những làn điệu dân ca Những làn điệu dân ca Khmer lời cổ Nghe Tiếng thơ Những tình khúc thế kỷ Cửa sổ tình yêu

Học hết lớp năm, nó ở nhà. Vì người như nó học cũng chẳng để làm gì. Ấy là bố mẹ nó bảo thế. Hàng xóm láng giềng bảo thế. Bạn cùng lớp cũng bảo thế. Lũ bạn đều kinh nó. Cả tuần không tắm. Hình như cả tháng cũng không tắm. Quần áo nó một mùi lờm lợm. Hơi thở một mùi lờm lợm. Mắt nó, tự nhiên, nhìn vào cũng thấy lờm lợm. Tội vạ đâu phải nó. Chẳng ai có thời gian ngồi tắm cho nó. Bố đạp xích lô. Mẹ chuyên vớt rau muống sông bán cho lợn ăn. Rồi tranh thủ cất đậu phụ ở hàng gần nhà và mang ra chợ bán. Nào thì đậu rán. Nào thì đậu trắng. Nào thì đậu nướng. Nào thì tào phớ cho vào xô. Nào thì đậu nành lỉnh kỉnh trong các chai 65 ml. Cả ngày cắm mặt vào lo kiếm sống. Con cả đàn phải tự lo lấy thân. hưng chỉ mình nó dở. Mình nó không tự lo được thân.

Cả ngày nó tha thẩn đi chơi quanh xóm. Không ai cùng chơi thì tự chơi. Cũng may có người thương nên còn chơi với nó, hỏi chuyện nó. Chứ cứ một mình thui thủi cả ngày, chẳng nói chẳng rằng, sớm muộn nó cũng trở nên người câm mất.



Nhấn vào đây để tải về máy
Nghe NSƯT Kim Cúc đọc truyện

Nước lênh láng từ cửa vào tận giữa bếp. Nồi lớn nồi bé. Nước đậu bốc khói nghi ngút. Chảo mỡ ù ù reo. Nước phớ đầy săm sắp. Chậu lớn chậu bé. Chậu ngâm đậu. Chậu chứa bã. Bã viên thành hình tròn, to bằng quả bưởi. Bã dành cho đàn lợn đang hồng hộc gặm máng sau nhà. Trong xóm nhà nào đến mua cũng được. Không mua đậu thì mua bã. Không mua sữa đậu nành thì mua tào phớ. Cả xóm này nhà nào mà chẳng dùng đậu của nhà ấy. Bình dân là đậu luộc chấm muối đưa đẩy với cơm mậu dịch đỏ quành quạch. Sang hơn là đậu rán chấm mắm tôm chanh ăn với bún. Người già cao huyết áp thì uống nước đậu nhạt. Trẻ con biếng ăn thì có tào phớ. Cuối tuần “ăn tươi” thì có nồi chuối ốc – đậu. Sang hơn thì đậu nhồi thịt. Thế nào cũng chiều.

Nó hay sang đấy. Hồi trước thì đi lẵng nhẵng theo mẹ sang cất đậu về bán. Sau thì chẳng cần có mẹ nó cũng tự sang. Tại nhà gần. Tại có nhiều thứ hay hay cho nó xem. Này thì trút đậu tương vào chậu. Này thì gỡ đậu nóng ra khỏi khuôn, lột cả lớp vải màn mỏng tang. Cữ cắt đã quen , tay cứ thế mà xén khúc một khúc một. Cả dải đậu chạy vắt ngang mặt bàn trong nháy mắt đã được chia thành các thanh đậu nhỏ nhắn, gọn ghẽ. Chỗ này thì chắt bã ra xô. Mùi bã đậu chua chua át đi mùi lờm lợm từ quần áo nó.Mùi đậu rán ngầy ngậy át đi mùi lờm lợm từ hơi thở nó. Lò than rừng rực hắt những quầng sáng mầu lửa làm khuôn mặt dầy bì bì nó trở nên ửng hồng . Thế cũng đủ để trông nó dễ coi hơn.

Nó đứng thập thò ngòai cửa hàng giờ liền, nhìn vợ chồng nhà đậu phụ (cả xóm đều gọi thế) làm luôn chân luôn tay. Có khi nó mon men đến bên chậu bã đậu, véo một miếng, cho vào lòng bàn tay, xoa xoa, nắn nắn. Và tự cười. Hàng giờ liền. Rồi lê la bên chậu bã đậu chua chua. Cả ngày không chán. Vợ chồng nhà đậu phụ bận tối tăm mặt mũi, chẳng hơi đâu mà xua đuổi. Hơn nữa, nó cũng vô hại.

*

Bạn bè mười lăm mười sáu tuổi, xúng xính áo quần. Tóc óng, da hồng. Đôi nhũ hoa đội áo nhô lên nửa rụt rè, nửa vênh vang. Mắt biết liếc ngang liếc dọc. Má biết đỏ. Hông biết đánh. Con trai con gái thích cấu chí nhau. Thích rượt đuổi nhau để được chạm vào nhau. Rồi cùng đỏ bừng mặt.

Nó vẫn là con dở. Nhệu nhạo cười cả ngày.

*

Hai cái vú đầy nưng nức. Bụng dầy bì bì. Cái mông lúc la lúc lắc.

À, nó dậy thì!

Bố mẹ nghĩ thế. Người làng đều nghĩ thế. Tuổi nó, dậy thì thế là muộn.

Nhưng cái bụng cứ chướng mãi lên. Hai vành môi thâm lại, đầy phướn mặt. Mũi nở tướng ra như bị ong châm. Lông mày dựng đứng. Chân đi hai hàng, nặng nhọc.

Người làng chột dạ. Mẹ nó chột dạ. Bố nó đạp xích lô đi tối ngày nên không biết. Có biết thì nó giờ hồn.

Với ai? Đàn bà về dò hỏi chồng. Đàn ông bụm miệng cười.

“Họa có mà điên!”.

Người già thở dài thườn thượt. Làng xóm thức khuya hơn, nghe ngóng.

Trẻ nhỏ mới bảnh mắt đã lẵng nhẵng theo sau con dở, véo von hát. Hát rằng:

Ve vẻ vè ve

Cái vè con dở

Bỗng dưng có bầu

Ối làng nước đâu

Đến mà xem nhé

Ve vẻ vè ve...

Con dở hềnh hệch cười. Hát càng to, cười càng giòn. Hai cái tay vỗ bành bạch vào bụng.

“Mày khai ra!”

Mẹ nó quất roi vun vút. Nhưng mẹ nào mà chẳng xót con. Cái roi cứ nhè xuống đất mà nảy nên ten tét. Nó nhìn theo đầu roi, cười sằng sặc.

“Với đứa nào, hả con trời đánh kia?”

Mắt mẹ nó bật nước. Nó cười lăn xuống đất. Dãi ứa đầy miệng.

“Con ơi là con! Khổ thân con tôi”

Mẹ nó quăng roi, ngồi thừ xuống chân giường. Nó bặt cười, thẫn thờ nhìn mẹ.

“Thím nghe tôi, mang nó đi mà giải quyết”

“Nhục lắm bá ơi! Bây giờ to quá, ai người ta giải quyết cho mình nữa. Mà tiền ăn còn chẳng đủ thì bá bảo...”

“Thế thím định thế nào?”

“Chắc chờ nó sinh xong thì mang lên chùa thôi chứ biết làm sao hả bá...”

“Thím tính thế thật à?”

“Thì nó cũng là con người. Bá bảo em nỡ lòng nào”

*

Bụng mỗi ngày một phươn phướn, trông rõ là chướng mắt. Nhưng nó vẫn la đà đi quanh xóm, vừa đi vừa nhệch mồm ra cười. Có lúc đang đi, nó ngồi phịch xuống đất, ôm lấy bụng, mặt méo xẹo. Cái bụng sao mỗi ngày một dở chứng, hết lục bục sôi lại giằng bên nọ, đạp bên kia, đau đến toát mồ hôi.

Nước lênh láng từ cửa vào đến tận giữa bếp. Nó nhớ chỗ này lắm...

Đậu rán xèo xèo, vừa thơm vừa béo. Nó nhẩn nha vần đống bã đậu đến nát nhừ. Chán vần vò thì lại chim chim thành từng nắm nhỏ rồi tung lên. Bã đậu rơi vào người nó, vỡ ra, bám bê bết trên tóc. Bám vào vành tai. Chạy quanh cổ. Lọt vào giữa khe ngực. Nhột. Nó phủi phủi tay. Không hết nhột. Nhảy cẫng lên. Càng nhột. Nhột quá! Nó giựt cúc áo ra. Bã đậu lả tả rơi xuống đất. Nó thấy trò này hay quá. Này thì bã đậu ấp vào hai đầu ti vừa nhu nhú. Nó cười nấc lên khi nhìn thấy hai “hạt đậu” hồng hồng ngỏng đầu lên cõng theo vụn bã đậu mát mềm, ủ mùi chua chua, gây gây.

Đột nhiên một bóng đen chùm lên người nó. Hai bàn tay thô sần vần vò đống bã đậu trên ti nó. Bã đậu đã rơi hết cả mà tay vẫn cứ vần vò không chán rồi cứ thế trượt dần xuống khe đùi ẩm ướt...

...Nó ngửi thấy mùi đậu khét lẹt. Nhưng lúc này thì nó đã nằm trên đống bã đậu vừa mềm vừa êm. Mắt nó nhìn thao láo lên trần nhà. Muội than bám đen cả xà ngang, xà dọc. Xà ngang, xà dọc giật lên giật xuống trước mắt nó liên hồi. Nó thấy chóng mặt nên cố ưỡn người lên cho mọi thứ không bị xê dịch nữa. Nhưng một cú dập cửa như trời giáng khiến nó điếng người, lịm đi ...

Nó tỉnh dậy vì nghe có tiếng cãi cọ

“Chết dấp ở đâu để cháy đen cả mẻ đậu thế này? Đúng là toi cơm!”

“...”

“Bị câm hả? Quần áo sao xộc xệch thế này?”

“Thì con lợn nó sổng ra ngoài”

“Làm sao mà sổng”

“Đi mà hỏi nó ấy”

“À, ra ông bảo tôi là lợn à? Chó chết!”

“Này thì chó chết này!”

Một cái vung nồi rơi xỏang xuống đất. Con dở thấy bà vợ nhà đậu phụ te tưởi đi qua trước mặt mình. Như một phản xạ tự vệ, nó rút đầu vào sau mấy bao tải đựng đỗ tương. Cửa nhà trên đóng sập lại. Tiếng cạo chảo trong bếp rít lên ken két. Mùi mỡ cháy khét lẹt vẫn ngập ngụa cả gian bếp. Tự nhiên nó thấy sợ mùi mỡ cháy. Nó len lén vòng ra sau chuồng lợn, chui rào trốn về. Đường này chỉ có nó và con Vện biết.

Mà nó cũng thích đi đường này hơn. Không phải đi qua khoảng sân nhơm nhớp nước. Lại sà ngay vào ngay đống bã đậu ấm mềm. Bã đậu ấp lên cổ, lên hai hạt đậu hồng hồng. Nó thích trò này.

Nhớ trò chơi với đống bã đậu, hôm sau nó lại sang.

*

Tự nhiên cái lỗ rào bị dấp lại. Con Vện tần ngần vẫy đuôi nhìn nó như dò hỏi. Cả hai thẫn thờ một lúc lâu rồi lại dắt nhau vòng ra đằng trước. Lại phải qua khoảng sân nhơm nhớp nước.

Vợ nhà bã đậu quắc mắt nhìn nó. Chồng, áo may ô rỗ lỗ chỗ, tay chống hông, tay cầm cán chảo xỉa về phía nó. Một chậu nước hất toẹt ra. Con Vện kêu lên ăng ẳng, chạy biến ra ngoài cổng. Nó thẫn thờ nhìn những vệt nước rơi rớt trên tóc, trên quần áo. Và nhệch mồm cười. Con Vện lên tiếng gọi. Nó lệch nhệch lội ngược khoảng sân nhơm nhớm nước, đi theo con Vện.

Nó đã quên trò chơi với đống bã đậu.

*

Bố nó có đạp xích lô cả đêm cả ngày thì cũng không thể không phát hiện ra cái bụng của nó. Khác với dự đoán của hàng xóm, sấm chớp không nổ ra. Cả nhà lặng thinh như đưa đám. Không ai muốn và nỡ bắt chuyện với bố mẹ nó để xem tình hình thế nào.

Vì rốt cuộc sau những lời cợt nhả, người ta tự thấy mình hình như không phải...

Vì biết thêm điều gì cũng chỉ càng đau lòng mà thôi.

Chuyện, coi như sự đã rồi

*

Nó giãy giụa trên đống bã đậu. Cái bụng cương lên làm cho nó khó thở. Cái người ngồi chồm chỗm trên đùi nó làm cho nó đau đớn. Nó chờ cho việc này sớm kết thúc. Nhưng chờ mãi, chờ mãi. Tay nó ra sức cào cấu vào áo may ô rách trước mặt. Ngay lập tức cả người nó bị đẩy sấp xuống một cách thô bạo. Mặt nó bê bết bã đậu. Răng nó cắn ngập vào đống bã đậu. Nó muốn ọe mà không được. Cổ họng tắc nghẹn. Nó thấy căm ghét đống bã đậu này. Nó không còn thiết chơi nữa.

Hôm nay nó đang đi chơi với con Vện thì áo may ô rách lỗ chỗ chặn đường nó, lôi tuột nó vào. Con Vện thấy thế bèn bỏ nó đi chơi chỗ khác rồi. Nó cô độc. Chỉ biết nhệch mồm ra cười não nuột.

...Đột nhiên, nó thấy mình bị nhả ra. Một cảm giác trống rỗng, uể oải. Liền sau đấy một cú đấm gọn, chắc kèm theo một tiếng “hự”. Một thân người nhão nhoẹt đổ xuống bên nó. Nó tò mò nhìn. Máu. Máu rì rì chảy ra từ lỗ mũi đỏ bầm của áo may ô rách lỗ chỗ. Rồi thì nồi lớn nồi bé nháo nhào một đống giữa sân. Chậu lớn chậu bé hắt tóe ra sàn. Mấy bao đậu tương sau lưng nó vãi tung lên trời. Nó nhìn thấy bố. Rồi nó thấy mình bị lôi đi xềnh xệch. Qua khoảng sân nhơm nhớp nước và ồn ã tiếng người xen lẫn với tiếng nhổ nước bọt phì phì. Nó ngóai lại nhìn về cái hàng rào phía sau chuồng lợn. Chỉ có nó và con Vện là biết...

*

Cả ngày nó bị nhốt ở trong nhà. Con Vện tha thẩn ngoài sân mãi cũng phát chán nên bỏ đi chơi. Đi hóng chuyện.

Khắp xóm cồn lên như bão. Cánh đàn bà thì ân hận. Cánh đàn ông thì chửi vung thiên địa. Người già rân rân nước mắt. Người trẻ thở dài, ngao ngán.

Người thăm, người hỏi

Kẻ xúi người giục

“Cho nó tù mọt gông đi chứ”

“Không thì cũng phải lấy tiền mà chăm con mình”

“Con bé nó cũng là con người chứ có phải là...”

“Không thể cho qua được”

“Mẹ con nó thế nào rồi?”

*

Độ này nó thấy khó ở quá. Cái bụng rùng rùng chuyển động, vẹo bên nọ, xéo bên kia. Cả ngày lẫn đêm. Người lúc nào cũng nhơm nhớp mồ hôi. Vừa uống hết bát nước cổ họng đã khô rông rốc. Hai chân phù tướng, chẳng còn đôi dép nào đi vừa. Nó phải đi nhờ dép của anh trai. Áo cũng mặc của anh trai, nhưng phải chọn cái rộng nhất, vậy mà cái sinh linh trong bụng vẫn cứ nhất mực vươn lên, kéo căng cả đường chỉ hai bên tà áo.

Nó sợ phải thay đổi tư thế như đứng lên hay ngồi xuống. Những lúc ấy nó thấy xây sẩm cả mặt. Đang nói chuyện với con Vện, tự nhiên nó thấy cả một đàn chó nhẩy xổ ra trước mặt mình. Rồi cả đàn ấy cùng ghếch mõm, ve vẩy đuôi, thành thử nó chẳng biết phải nói chuyện với con nào. Ban ngày thèm ngủ lơ mơ, cả đêm lại chòng chọc, chỉ xoay bên này, lật bên kia rồi bò dậy ra sân đi vệ sinh là cũng hết đêm. Vậy là cả nhà phải nghe nó cười hềnh hệch cả đêm. Nghe mãi cũng chán, cũng mệt. Vậy là bố ngáy. Anh cả ngáy. Anh hai cũng ngáy. Mẹ nó nằm bên thở dài sườn sượt rồi cũng bập bõm ngáy. Cả nhà rộn lên bởi cả một dàn đồng ca bất đắc dĩ.

*

“Khổ thân mẹ con thím”

“Bá à, em còn biết phải làm sao”

“Thím dại thế, kiện không kiện, tiền cũng không cầm. Ờ ... thì bảo kiện tụng vừa mất công, vừa xấu mặt, nhưng cái quân bất nhân ấy cũng phải cho nó gánh hậu quả chứ. Ai lại... Mà còn cầm tiền lo cho con bé chứ. Nó có tội tình gì đâu mà ông giời bắt phải khổ thế này”

“Bảo nó bất nhân lại cầm tiền của cái quân bất nhân ấy sao được hả bá”

“Thím nói thế cũng phải. Ông trời biết cả thôi. Trước hay sau cũng phải bán xới mà đi thôi. Sống cũng không yên đâu, rồi đấy thím xem. Còn kinh doanh bán chác gì được nữa đâu. Cả làng người ta đang nhổ vào mặt cho kia kìa. Đồ dã man. Quân khốn nạn. Ngữ ấy chỉ đáng cho quạ tha, gà mổ mắt. Dưng mà còn con mình...”

“Bá ơi, em khổ quá.”

“Thôi đừng khóc nữa. Thím khóc là tôi khóc đây này. Sao hôm trước nghe nói có người hỏi xin cháu rồi hả?”

“Vâng, họ cũng hiếm muộn...”

“Thế thì tốt quá rồi. Chứ con mẹ như nó còn chẳng lo được thân nữa là...”

“Bá ơi, em khổ quá”

Con dở nhăn nhở cười nhìn hai người đàn bà ngồi xuýt xoa to nhỏ với nhau. Một cơn đau quặn khiến nó tắt cười. Nó bấu chặt tay vào thành giường, chờ cơn đau qua đi. Mồ hôi mướt mát. Nó chưa kịp nghỉ lấy sức thì cơn đau khác lại kéo đến, dữ dội hơn. Nó bò lê bò càng ra đất. Mười đầu ngón tay bào vào đất đến bật máu. Cơn đau ngớt, mẹ xốc nó lên giường. Chưa kịp ngồi xuống cơn đau khác lại sầm sập đến, làm nó tối tăm mặt mũi. Nó ngoạm mồm vào tay mẹ, cắn nghiến ngấu. Mẹ nó ôm ghì lấy con, cố chịu đau, nước mắt lã chã.

Rồi nó thấy từ khe đùi, một dòng nước nhờ nhờ đỏ ộc ra, rỉ rả chạy dọc ống chân, rỏ xuống nền nhà. Nó bật cười. Tiếng cười rời rạc như người ta kêu rên, rồi ngay lập tức bị chèn bởi một cơn đau bất thình lình ập tới. Nó ôm bụng, ngã lăn ra đất, để lại vết bầm sâu hoắm trên tay người mẹ. Con Vện cuống quýt đi vòng quay cô chủ rồi liếm láp nền đất loang ướt bởi thứ nước nhờ nhờ đỏ.

*

Đèn điện chòng chọc sáng. Thứ ánh sáng khiến người ta nhức mắt.

Mẹ và bà bác xúi xó bên nhau, ngồi chờ.

Bố nó bỏ dở cuốc xích lô lao đến. Giờ khoanh tay, nhắm mắt, ngồi chờ.

Anh hai hết giờ cơ quan tất tưởi chạy đến, ngồi chờ.

Anh cả rời xưởng dệt lúc 10 giờ đêm, chạy đến sau cùng, ngồi chờ.

Chờ là việc duy nhất có thể làm trong lúc này.

Xe cút kít đẩy qua đẩy lại. Xoe xóe tiếng trẻ khóc. Cuống cuồng làn xách, cặp lồng rơi.

Cả nhà nó vẫn ngồi chờ.

Bảng thông báo sinh mỗi lúc một dài ra.

Đèn điện nhẫn nại tỏa sáng.

*

“Người nhà cô Hoài, cô Hoàng Thị Thu Hoài đâu nhỉ?”

“Người nhà cô Hoàng...”

Mẹ nó choàng tỉnh. Bố nó chòang tỉnh. Anh cả choàng tỉnh. Anh hai choàng tỉnh. Bác gái ngỡ ngàng. Đã từ rất lâu, nó, con dở, mới được gọi bằng đúng cái tên của mình – Hoàng Thị Thu Hòai. Một cái tên đẹp, được gọi bằng cái giọng trịnh trọng, đủ để người khác phải ghen tị.

“Con gái. Ba cân hai. Đẻ thường.”

Bà ngoại – bây giờ phải gọi là bà ngoại- reo lên khe khẽ. Bác gái xuýt xoa: “to quá nhỉ”. Ông ngoại – vừa mới lên chức đây thôi - di di mẩu thuốc Sông Cầu đang cháy dở xuống nền nhà, bộ dạng có phần luống cuống. Cháu đầu đây mà. Anh cả anh hai ôm nhau. Cháu gái đầu lòng hẳn hoi nhé. Ruộng sâu trâu nái...

Cửa phòng hộ sinh mở rộng. Xe băng ca tiến ra. Trên đó, giữa màu trắng sạch sẽ, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng, nó – người mẹ - và đứa con đỏ hỏn đang chằm bặp vục mồm vào bầu ti, hai mắt nhắm nghiền, viên mãn.

“Có đau lắm không con”

Mẹ ghé sát vào con nghe ngóng. Nó nhệu nhạo cười, từ hai khóe mắt nó, hai giọt nước mắt to tròn vỡ ra. Những vết hoen nước mắt trước đó vẫn chưa khô hẳn khiến khuôn mặt nó càng trở nên nhợt nhạt. Lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm, người mẹ mới thấy con mình đáng tự hào đến thế.

“Thế là tốt rồi”

Tiếng bố nó ồ ồ khác thường.

*

Cả nhà vừa dắt díu nhau từ viện về chưa ấm chỗ thì “người ta” đã đến. Người ta đến xin con về, như đã thỏa thuận.

“Xin bác thư thư vài bữa. Con bé nó còn non quá”

“Phải đưa nó về ngay không vài bữa nó quen hơi mẹ lại càng khó ra”

“Bác cương quyết nhận cháu về luôn ạ?”

“Vâng!”

Bà ngoại ngồi phịch xuống ghế, có nén hơi thở dồn dập.

“Thế bác ngồi xơi tạm chén nước. Mẹ con cháu đang cho nhau ăn. Đợi tí nữa các cháu nó ngủ, bế đi cho đỡ quyến luyến”

“Thế cũng được”

Nằm trong nhà, nó vẫn nghe thấy hết cuộc nói chuyện của mẹ với khách. Nó bần thần đưa mắt nhìn con Vện nằm lim dim dưới chân giường. Con bé con mút mát chán lại quay ra lằn nhằn đầu ti mẹ khiến nó thấy nhột. Nó bật cười mà mắt vẫn lơ láo nhìn ra nhà ngòai ...

Mấy lần mẹ nó nhòm khe cửa nhìn vào vẫn thấy mắt nó mở thao láo. Nấn ná mấy lần, bị khách giục, mẹ nó đánh bạo bước vào.

“Thôi tranh thủ mà ngủ đi. Để con đây mẹ bế cho”

Nó ngồi phắt dậy, quên cả đau do vết rạch, đẩy mẹ ra khỏi con bé con. Con Vện cùng lúc lao ra nhà ngoài, cứ nhè mặt khách sủa ầm ĩ. Con bé con bị đánh động đột ngột, khóc ré lên.

“Ơ...ơ...”

Nó cuống cuồng ôm ghì lấy đứa trẻ, khuôn mặt dăm dúm, nửa cười, nửa mếu. Đứa trẻ bị ôm chặt quá, càng khóc dữ hơn.

Bố nó đang sau vườn, căng lại cái liếp che gió cho cửa sổ phòng con, nghe ồn ào bèn chạy bổ đến.

“Có chuyện gì thế”

“Nhà bác ấy đến xin cháu về như hôm trước đã thưa chuyện”

“Vài bữa nữa rồi tính”

“...”

“Thế nhé”

Biết không xoay chuyển được ý của người đàn ông cao lỏng khỏng và đen sạm trước mặt, bà khách dợn đứng lên.

Mẹ nó tần ngần tiễn khách ra cổng.

*

Con bé mỗi ngày mỗi phổng phao. Cứ rúc theo hơi mẹ mà tìm sữa. Rúc theo hơi mẹ mà ọ ẹ trò chuyện. Hễ ngủ thì chớ, thức dậy là hai mẹ con lại xoắn lấy nhau không chán.

Cả nhà diễn ra một sự thay đổi lớn lao. Tiếng trẻ thay cho tiếng cười hềch hệch giữa giấc đêm. Ông ngoại đi làm về , phải xuống xe từ đầu ngõ, rồi kẽo kẹt đẩy cái xích lô vào giữa sân để khỏi đánh động cháu. Bác hai tan giờ làm cũng tranh thủ ngó nghiêng kiếm đồ chơi cho cháu. Bác cả hết ca đêm về đến nhà còn phải nhìn mặt “con chó con” rồi mới ngủ được. Bà ngọai thì khỏi nói. Hết giờ chợ là tất ta tất tưởi về nhà. Mà lần nào cũng mang về lúc thì đôi tất, khi thì cái mũ che thóp... cho cháu. Trước, chẳng mấy khi cả nhà ngồi nói chuyện được với nhau, giờ thì nửa đêm vẫn còn chưa hết chuyện. Nào thì nóng lên rồi, kiếm lá sài đất về tắm cho con bé. Cái lưỡi nó bị tưa, phải xin ít mặt ong về đánh tưa. Con mẹ nó độ này ít sữa, phải nấu thêm cháo chân giò cho ăn. Mà cái con bé thật buồn cười, cứ động vặn vẹo là người đỏ tía lên. Mà cái mặt nó lúc mào muốn ị là cứ đần ra, trông rõ ngộ. Bao giờ được ba tháng để xem nó lẫy nhỉ. Trông nó lúc thì giống ông ngoại, lúc thì lại giống bà ngoại. Ông bảo: “nó giống tôi hơn chứ”, thế là kiểu gì bà cũng phải cãi lại bằng được. Còn mỗi cách giải quyết là “phải trật tự” cho con bé con nó ngủ thì mới yên ắng được.

Không còn ai đả động đến chuyện cho đứa trẻ đi.

Đó đã là chuyện của ngày hôm qua.

*

“Gà nhà tôi mới đẻ, tôi mang chục trứng sang cho hai mẹ con nó bồi dưỡng. Thế con bé thế nào”

“Trộm vía bà ạ. Cứ ăn xong là lăn ra ngủ như lợn con ấy”

“Thế con mẹ nó thì thế nào?”

“Cứ kè kè ôm con suốt. Cũng biết ru cho con bé con nó ngủ nữa đấy bà ạ”

“Đấy, ai bảo nó là ... Mà thôi, để cho mẹ con nó ngủ, lúc nào nào nó thức tôi vào thăm cháu sau. Thôi chịu khó rau cháo mà nuôi nhau. Ông trời chẳng bạc người lành đâu

À ơi..../.

Truyện ngắn của Phong Điệp

Chuyến đi săn cuối cùng

Anh cầm nỏ săn men bờ đầm Vạc ra sông Cái. Từ ngã ba sông xuống cửa biển thuyền xuôi khoảng hai giờ đồng hồ, còn ngược lên nương ngô nhà anh dưới chân đồi Con Rùa chỉ đun sôi siêu nước là đến. Đi tắt theo suối Yên Ca là về xóm Núi, vượt qua thung Dâu vào sâu nữa gặp bản của người Mường.

Ngày trước, rừng còn nhiều thú, thỉnh thoảng ban đêm lợn rừng đi kiếm ăn lạc đường chạy qua cả quốc lộ Một. Từ ngày bạt núi mở rộng dốc Sây, công trường nổ mìn xay đá, thú rừng lánh sang mạn tây nam dãy Tam Điệp hết, riêng khỉ lông xám vẫn còn nhiều. Có lẽ khỉ tiến hoá thành người, khỉ gần người hoặc giống người nên khỉ không sợ người?

Núi rừng Tam Điệp dạo này không mưa. Đầm Vạc, sông Cái đang mùa nước cạn, mực nước thấp nhưng vẫn giữ được vẻ mênh mang vốn có từ ngàn xưa. Hai bên mép nước bờ sông, và mép nước các gò nổi trong đầm, bần chua mọc lưa thưa, bám rễ vào đất nâu sậm; thỉnh thoảng một đám cỏ ngạn mọc xen vào, xanh um.

Ngày anh còn bé, cha thường chèo thuyền thúng đưa anh đi săn vịt trời, mòng két ở đầm Vạc. Cứ vào độ tháng chín ta, cỏ ngạn bắt đầu lụi, hết đêm sang ngày sóng vỗ vào gốc cỏ ngạn, lúc nước rút củ ngạn chòi hẳn ra. Khi gió heo may tràn đến, vịt trời, mòng két di trú về đầm Vạc, sông Cái trốn đông, rúc đầu vào bờ, vào gò nổi trong đầm ăn củ ngạn. Mùa heo may cũng là mùa săn mòng két, vịt trời. Dân xóm Núi bắn vịt trời bằng súng săn hai nòng, thường nhằm vào đầu, bắn chết ngay mới hòng bắt được. Bắn gẫy cánh gẫy chân, nó bơi vào bãi lầy thụt ngụp hết mình chỉ để thò mỏ chìa hai lỗ mũi thở, trốn hàng giờ không chịu ngoi lên. Cha thường bắn vịt trời bằng nỏ săn, rủi ro trúng cánh hay đùi, mũi tên vẫn mắc lại. Vịt trời mang luôn cả mũi tên bơi, lặn trốn bị vướng rong rêu, cành cây nên không bao giờ thoát cả. Bắn vịt trời phải bắn con cái. Con cái chết, con đực chẳng chịu bỏ đi, bao giờ cũng bay vòng trở lại, lảng vảng, lúc ngụp lặn, lúc bơi, quanh quẩn bên bạn tình. Bắn trúng con đực thì con cái bay mất tích luôn, không còn cơ hội săn tiếp.

Cái giống vịt trời rất lạ. Thời gian ấp trứng hầu như do vịt đực ấp, vịt con nở, vịt đực lại dẫn đi kiếm ăn để cho vịt cái rảnh rang, nhàn hạ tự kiếm mồi nuôi thân vỗ béo, thay lông rồi tiếp tục đẻ trứng. Cha anh bảo: “Cha nghiệm ra: Vịt đực là cái giống chung tình. Ví như: Con vịt cái không may chết thì vịt đực vẫn ấp trứng tận đến lúc nở, nuôi con đủ lông đủ cánh mới thôi. Chẳng may vịt đực chết thì vịt cái bỏ tổ trứng ấy ngay, đi tìm con vịt đực khác. Anh nói: “Cha biểu gì con chẳng hiểu gì sất”. Cha anh thở dài: “Con còn nhỏ, đường đời chưa biết hết. Lớn lên nữa sẽ hiểu”...

Càng gần nương ngô, càng nhiều mùi hương lạ. Mùi hoi hoi, nồng nồng của giống cái đang mùa động dục lẫn mùi ngai ngái, ngon ngót của ngô non đọng sữa. Càng gần nương ngô, càng nhiều tiếng rào rạo, tiếng khẹc... khẹc của họ hàng hang hốc nhà khỉ. Anh chưa kịp giơ nỏ săn, hàng chục con khỉ đã rẽ cây chạy rào rào ôm bắp non chuồn lên rừng. Một con khỉ to lông mốc xám ra khỏi nương ngô cuối cùng. Anh đoán, nó cố tình thu hút sự chú ý của anh để kéo dài thời gian cho họ hàng nhà khỉ thoát thân. Anh xót của. Nương ngô xanh đang độ bắp đọng sữa, có bắp trổ sớm, râu bắt đầu heo héo cũng bị vặt toác bẹ, đạp gẫy rạp cây, bắp non bị găm nham nhở rơi lỏng chỏng. Anh điên tiết, cầm nỏ săn rượt theo...


Nhấn vào đây để tải về máy

Nỏ săn của cha để lại, hai chỗ tay cầm mồ hôi ra bắt màu nâu bóng từ ngày trước. Đã lâu không dùng đến nhưng cánh nỏ vẫn khoẻ và chắc. Cánh nỏ là gốc tre đực già chẻ đôi, vót nhẵn thuôn dần về hai đầu, dài nửa sải tay. Thân nỏ, cha làm bằng gỗ sến, còn lẫy nỏ là một mảnh sừng trâu. Mũi tên, cha cũng làm từ tre đực già, chọn đoạn thẳng, dóng dài; một đầu tên vót nhọn, một đầu gắn mảnh cật tre mỏng làm cánh lái.

Nhiều buổi hừng đông, chim chào mào đội mũ dải đen loách choách trên cây ổi trước nhà, cha gọi anh dậy tập bắn. Bài học đầu tiên: bắn những con gì, giống gì. Bài học thứ hai: lên dây nỏ. Lên dây nỏ phải thót bụng tì chuôi nỏ vào, gồng người từ từ căng bụng đẩy nỏ ra, đồng thời hai tay kéo dây mắc vào khấc hãm. Mũi tên đặt xuống rãnh nỏ ngay ngắn. Bài học thứ ba: gương nỏ, tỳ tay và ngắm vào điểm bắn. Cha làm mẫu. Phựt! Mũi tên lao đi. Con sẻ đậu ở cành dâu da rơi xuống đất...

Cha mẹ hầu như chưa bao giờ nặng tiếng với nhau. Duy nhất có một đêm, anh chợt thức giấc bởi tiếng gầm của cha: “Tôi sẽ chôn chặt trong lòng chuyện ấy. Nhưng tôi thề: trước khi chết tôi sẽ kể cho con trai tôi rõ...” Mẹ sụp xuống chân cha, van nài: “Đừng! Em xin mình! Mình đã tha thứ cho em ngay từ cái đêm đầu tiên em bước vào cái nhà này rồi mà. Sao mình còn nhắc lại?” “Nhưng mà tôi không làm sao quên được”. “Em xin mình. Mình đừng bắt con phải nghe...” Đêm đó mẹ ầm thầm, sụt sùi; còn cha ngồi lặng câm đến tận sáng. Khi đó anh còn bé lắm, anh chưa cắt nghĩa được chuyện gì đã xảy ra!

Tường nhà anh treo nhiều loại móng, vuốt, sừng, da thú... cha bắn từ hồi chưa cấm rừng. Mỗi lưu vật là một cuộc đời con thú; ngoài cha ra, chỉ có một người biết chúng đều là giống cái. Cha rất quý cái nỏ săn. Vậy mà đã có lần cha định bẻ cánh nỏ gãy làm hai.

*

* *

Đã nửa giờ đồng hồ, anh cầm nỏ săn đuổi theo con khỉ lông mốc xám. Rất lạ! Khi anh gương nỏ lên, ngắm; vừa bóp lẫy, con khỉ lông mốc đã rơi xuống; có thể nó rơi trước khi mũi tên lao ra một, hai giây gì đó và nằm bẹp dưới đất như chết. Anh khoác nỏ lên vai, đến nhặt chiến lợi phẩm thì bỗng nhiên nó nhoắt dậy, vụt tót lên cành cây cao. Cứ thế, nó như người nhử mồi, anh đuổi theo bắt bóng. Con khỉ đã thành tinh của rừng xanh thật rồi, nó nhanh nhẹn, tàng hình như ma. Mệt phờ râu cáo, anh nằm vật xuống gốc cây mã tiền bên bờ suối Yên Ca. Mồ hôi túa ra, hai gối mỏi và bàn chân sất xước rớm máu bởi gai cào. Khỉ thật! Đúng là khỉ thật! Nó cứ nhoàng nhoàng, ẩn hiện trước mắt. Và bây giờ, nó đang ngồi trên cành cây cao kia, dạng roác háng gãi sồn sột.

Hoá ra là con khỉ đực. Nó trêu ngươi anh? Nó đùa giỡn anh? Không! Anh nhầm. Chẳng lẽ con khỉ đực tinh ranh đã biết nhử anh đuổi theo để con khỉ cái lông đen và con nó tẩu thoát. Khá khen cho nghĩa phu thê, cho tình phụ tử, và lòng chung thuỷ của giống đực. Con khỉ cái có biết trời đã ban cho nó người chồng vĩ đại bậc nhất núi rừng Tam Điệp không?

Nghỉ đã! Anh toài người xuống vốc nước lên mặt. Nước suối ở chân núi Lò Vôi trong lành tinh khiết làm anh tỉnh táo hẳn ra và anh lại nằm ngửa trên cỏ xanh ngắm nhìn những tia nắng đang chiếu xiên qua kẽ hở vòm lá. Con khỉ lông mốc xám vẫn ngồi trên cành cây cao kia, nó không còn gãi háng nữa, nhìn anh. Anh nhìn lại. Con khỉ lông mốc xám, đít đỏ hon hỏn, trán nhăn nheo và hói, nó như một lão già gương mặt mang đầy dấu vết đày ải khắc nghiệt của thời gian.

*

* *

Lúc sắp chết, cha anh như ngọn đèn dầu lạc lụi dần, lụi dần. Cha gọi anh đến bên giường. Mặt cha hốc hác, hai mắt trũng sâu kéo lông mày xuống khỏi trán, mái tóc muối tiêu và má tóp lại..., chẳng tìm đâu sức sống trên gương mặt của cha. Ai cũng phải già cỗi, bệnh tật rồi chết, nhưng thời gian, mưa nắng và sóng gió cuộc đời tàn phá gương mặt cha đến thế này thì anh không tưởng tượng nổi. Hai giọt nước đục rịn ra hai khoé mắt, cha thều thào: “Cha đã định không nói. Cha sẽ mang theo xuống mồ. Nhưng con còn trẻ, con ngu ngơ mà cuộc đời đầy trắc ẩn, không lường hết được... Đến lúc chết, cha vẫn thương cái thân cha, thương con, thương những thằng đàn ông, con ạ. Con có nghe cha nói không? Có à. Con ơi. Con có biết cha đi săn cứ nhằm bắn giống cái không?”. “Đừng! Em xin mình...” Mẹ ở đâu đó lao vào, mẹ gục đầu vào lòng cha và cha không nói được nữa. “Đừng! Em xin mình! Đừng bắt con phải nghe...” Vẫn cái điệp khúc năm xưa mẹ van vỉ cha. “Mình đã thương em, mình đã im lặng cả cuộc đời. Em xin mình thương cho chót.” Cha vẫn câm lặng. Không gian trong cái nhà kín cửa che gió cũng dồn nén dặc quánh lại. Anh bàng hoàng quá. Anh lờ mờ hiểu ra cái điều cay đắng chịu đựng bao năm nay của cha. Bỗng mẹ ngồi dậy thở dài và mẹ quấn mái tóc sổ tung, xoã sượi lại: “Thôi! Tôi không xin mình nữa. Cả đời tôi, tôi lam lũ vì cái nhà này, tôi cúc cung chịu tội từ cái đêm đầu tiên tôi làm vợ mình, nhưng mình vẫn để bụng dai dẳng quá. Tôi cắn rơm cắn cỏ xin mình. Mình chẳng thương, tôi đành chịu.” Mẹ anh giơ tay áo quệt nước mắt và bước ra ngoài. “ Bu! - Anh nhìn thẳng vào mắt mẹ - Cha đang cần bu lúc này”. Anh nói và giữ tay mẹ lại. Bước chân mẹ ngần ngừ, do dự, mắt ầng ậng nước. May sao lúc đó cha anh bảo: “Mình ngồi lại. Tôi xử với mình tệ quá... Tệ quá!”.
Mẹ anh khóc và mắt anh cũng rơm rơm nước.

Cha anh mấp máy cặp môi khô: “Mình nằm xuống với tôi một lát đi”. Anh đỡ cha lui vào phía sát tường cho mẹ nằm bên cha. Cha nhấc tay phẩy như bảo anh đi ra ngoài. Mẹ nức nở, tức tưởi vì sự kìm nén được giải toả, mẹ khóc như chưa bao giờ được khóc. Cha bảo:“Mình! Mình đừng khóc nữa.” Mẹ vẫn khóc to. Cha vuốt vuốt mái tóc có nhiều sợi bạc của mẹ, một cử chỉ của người đang yêu, mới yêu: “Tôi thương mình! Mình có nghe tôi nói không? Bây giờ tôi mới yêu mình. Tôi yêu mình thực lòng mà”. Cha anh nói rành rẽ, tỉnh táo quá. Như ngọn đèn dầu cố cháy bùng lên trước khi lụi tắt, cha đang dồn hết tinh lực còn lại để nói những lời yêu thương với mẹ, lời nói yêu thương muộn mằn của người sắp chết.

Mẹ mừng rỡ, hỏi: “Mình tha tội cho em thật chứ?”. Cha gật đầu, bảo: “Mình đưa cho tôi cái nỏ săn. “Mẹ lo lắng kêu: “ớ các con ơi! Thầy chúng mày làm sao thế này.” “Không làm sao đâu. Mình chiều tôi đi, mình đưa cái nỏ săn cho tôi mà”. Cha anh van nài.

Anh từ ngoài thềm bước vào, đến bên tường lấy nỏ săn thay mẹ đưa cho cha. Cha cầm ngược nỏ săn: “Tôi bẻ gãy nỏ... mì...ình nhá”. Mẹ nấc lên: “Mại ơi! Thày mày sắp đi rồi!” Chưa bao giờ anh bình tĩnh như thế, anh nhìn kỹ thân hình cha. Cha co chân phải. Cha ngấc đầu, tì cánh nỏ vào đầu gối. Cha cố mắm môi, gồng sức bẻ. Cha kiệt sức, nằm vật xuống chõng tre. “Tôi không đủ sức rồi... mình ạ!”

Dường như bầu trời đã sụp xuống chân anh, bỗng chốc lại kéo vút lên xanh thẳm tầng từng không. Anh ra ngoài đầu thềm hè ngồi. Hoàng hôn đỏ ối nhuộm hồng một góc dãy núi Tam Điệp. Cha đã không bẻ nổi cái nỏ, cái nỏ săn cùng bao đau đớn, buồn vui đi theo suốt cuộc đời cha. Chưa bao giờ anh mong các chị và em gái về quây quần tụ họp như lúc đó.

*

* *

Loạt soạt. Lạo xạo. Rồi lại loạt soạt. Tiếng rẽ lá và bước chân trên cành khô làm anh giật thót mình. Tiếng động đánh thức cơn mộng mị đang chìm trong ký ức đưa anh trở lại với rừng. Lại một con thú nữa. Mùi hoi hoi của giống khỉ phảng phất. Có thể là một con cái đang mùa động dục. Anh gương nỏ và đặt ngón trỏ vào lẫy. Nhưng anh giật mình, anh chớp chớp rồi mở to mắt. Anh hoảng hồn và anh trấn tĩnh. Không thể tin được: một bờ vai đàn bà.

- Sim! Cô Sim. - Anh buột miệng gọi to.

- Ơ kìa. Anh Mại.

Sim chui khỏi lùm cây và bước ra chỗ trống. Dây quai sọt níu trễ một bên vai, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Thì ra là Sim đi lấy lá thuốc cho chồng. Chồng Sim tên là Lùng ốm từ nhiều năm nay, gần đây thỉnh thoảng lại co giật. Lúc túng bấn, ốm đau quá, Lùng chịu không được quát mắng cả Sim. Có người độc miệng bảo Sim mang bệnh tật đến cho Lùng, nên thằng chồng ốm đau quặt quẹo từ ngày lấy vợ. Biết vậy nhưng anh vẫn hỏi:

- Cô Sim sống hạnh phúc chứ! Lùng có khoẻ không?

Dường như Sim không để ý. Cô thật thà nói:

- Nhờ trời, anh Lùng lúc nào yêu thương. Nhà em vẫn khoẻ.

Anh biết Sim nói dối. Say rượu, Lùng vừa thượng cẳng chân hạ cẳng tay làm vợ thâm tím mặt mày vừa mắng chửi, nhiếc móc vợ. Sim được cái nhẫn nhục, chịu đựng. Biết vậy mà anh vẫn không buông tha:

- Vẫn khoẻ sao Sim phải đi lấy thuốc? Hay tìm sâm quý bồi bổ cho chồng!

- Em đi lấy củ bình vôi. Cái giống bình vôi mọc trên núi đá vôi này hiếm quá.

- Trên núi Lò Vôi ấy, ngày trước tôi và Lùng hay leo núi bắt sáo, thấy đầy.

Sim búi lại búi tóc đang sắp sổ tung. Cổ gáy lộ ra trắng quá. Sim vẫn đẹp. Cuộc sống vất vả ở vùng bán sơn địa này không làm dáng vẻ cô hao gầy. Gái một con trông mòn con mắt, Sim vẫn đẹp, đằm thắm và quyến rũ. Đôi vú đang lúc cương sữa, nhô cao, sữa rịn ra thấm ướt hai đám áo tròn như lòng bàn tay trước ngực. Sim vẫn khoác cái sọt đứng tựa vào gốc cây sồi già, gương mặt buồn quá. Một thoáng ân hận vì vừa lỡ lời móc máy, anh dịu giọng bảo:

- Thôi cô Sim về đi, kẻo người ta nhìn thấy.

- Anh vẫn cố ý tránh mặt em. Anh sợ mang tiếng à?

- Là tôi nói Sim về đi chẳng chồng em mong, con em chắc đang đói sữa đấy. Trẻ con đói sữa là nó quấy.

- Cái số em nó khổ thế. Giá ngày trước anh Mại đừng ra phố.

- Tại Sim không chờ tôi.

Sim nghẹn ngào, nước mắt ứa ra...

*

* *

Đêm tân hôn. Lùng và Sim sùng sục trong buồng. Cái buồng ở xóm Núi nhà quê bao giờ cũng thiêu thiếu sáng. Lùng và Sim nhào vào nhau sung sướng, đam mê, hạnh phúc... Đến khi tỉnh ra, Lùng lột vội tờ giấy bản trải giữa chõng tre đã bị chà sát, dày vò nhàu nhĩ nhưng vẫn một màu trắng ngà. Một đám ươn ướt bằng lòng bàn tay không màu sắc loang ở giữa tờ giấy.

- Thế này là thế nào?- Lùng gào lên.

Sim sợ hãi, ôm chăn nep nép ở góc giường.

- Khốn nạn! Thế này là thế nào?

- Em không bi... ết!

- Hay là cô với... thằng Mại?

- Khô...ông!

Sim cũng gào lên rồi gục mặt vào gối cưới tức tưởi, nấc... Lùng đau đớn bước ra ngoài thềm hè ngồi. Đêm về sáng, núi rừng Tam Điệp tối đen mông lung, hoang dã càng làm cho Lùng đau đớn hơn.

Một lần, hai lần rồi nhiều lần Sim quỳ sưng đầu gối thề sống thề chết chưa một lần ăn nằm với thằng đàn ông nào... Lùng vẫn im lìm, lạnh tanh. Càng im lặng nỗi đau càng dồn nén chồng chất, Lùng thành kẻ vũ phu... Sim không thanh minh được, không san sẻ được cùng ai. Cái trinh trắng, quý giá của người con gái phải tự người đàn ông biết; giá như cái bánh bột lọc thì bóc ra cho chồng xem trước rồi mới cho chồng ăn...

Chuyện ấy qua lâu rồi, Sim ngậm đắng nuốt cay và gồng mình gánh chịu, đến khi không chịu được, Sim tìm đến anh, kể lể...

*

* *

Nếu ở hoàn cảnh như Lùng, anh sẽ xử xự với Sim như thế nào? Im lặng, chịu đựng? Hay phá tan cái gia đình vừa gây dựng nên? Anh không lấy mất sự trong trắng của Sim nên chẳng có tội với Lùng. Anh yêu Sim, ngồi bên nhau chỉ dám cầm tay, hôm nào nồng nàn quá không kìm nén được cũng chỉ vục mặt vào ngực Sim để hít no nê mùi da thịt con gái thôi. Anh đi học xa xóm Núi ra phố và muốn Sim cùng ra phố. Mẹ Sim già lão, một mẹ một con, bà không chịu cảnh chia xa. Sim nghe lời mẹ, phụ tình anh lấy chồng làng. Cũng may anh chưa làm gì nên tội. Anh không làm hại đời Sim nên mỗi khi biết Lùng đánh Sim, hành hạ Sim, anh cũng không quá khổ sở và ân hận mà chỉ thương.

- Không sống được với nhau thì bỏ.

- Còn con cái, còn nhiều cái ràng buộc lắm, anh Mại ạ.

Sim im lặng. Cả hai người im lặng. Bao tình cảm vui buồn, thù hận, yêu thương, bỗng ùa về lẫn lộn.

- Anh Mại có biết, nhà trai ở Hà Nội về nhà chú Hào ăn hỏi cái Thêm không?

- Em gái tôi còn nói: họ để ô tô ngoài đường cái, thuê xe ngựa về xóm Núi cơ.

- Thế nên anh Mại mới vác súng đi săn để tránh mặt?

Sim đã nói trúng ý nghĩ của anh, nhưng anh vẫn gồng lên:

- Nương ngô nhà tôi khỉ phá quá. Cô đừng nói làm tôi khổ thêm nữa. Tôi bạc tóc cũng vì người ta bạc tình.

*

* *

Mãn tang cha, mẹ giục anh lấy vợ. Mẹ đôn đáo ở làng trên xóm dưới tìm cho anh một cô gái chân quê. Một cô thợ cắt cỏ chưa đi khỏi làng bao giờ thì càng tốt. Anh cười bảo: “Sao cứ phải là quê mùa. Thời con gái, bu đã từng đi buôn vải cơ mà”. Dường như, anh đã chạm vào nỗi buồn của mẹ. “Vậy nên bu mới khổ cả đời. Đàn ông đàn ang các anh chỉ nghĩ đến cái thân mình mà chẳng thương thân người ta.” “Thế là bu trách thày con.” “Là bu nói thế. Thôi cứ để bu lo cho kẻo lại khổ truyền kiếp.” Nhưng mẹ vẫn không tìm được vợ cho anh.

Cho đến một buổi sáng đầu mùa hạ, sau chuyến xe ngựa từ làng ra, anh gặp “Chíp hôi” bên ngã ba đường chờ xe lên thành phố. Hôm ấy, nắng sớm, cỏ bên đường còn ngậm sương long lanh, vịt trời nháo nhác kiếm ăn trên đầm Vạc. Người làng Sơn Hạ đang quẩy quang gánh vào thung Dâu cắt cỏ tranh về lợp nhà. “Chíp hôi” cắp cặp, chân đi dép lê, tóc túm đuôi gà cháy nắng đỏ hoe, đôi mắt to đen, ngơ ngác. “Chíp hôi”gầy nhẳng, kẽ móng tay đen đúa đọng bùn đồng cỏ rửa chưa hết. “Chíp hôi” có một cái gì đó chất phác đến ngây thộn lại trắng trong, thuần khiết bên ông bố quê mùa, xách tay nải gạo thật thà như đếm. Cha “Chíp hôi” hồ hởi:

- May quá! Tôi nghe nói anh làm ăn ở ngoài đó, nhưng mà ngại không dám đến cậy nhờ. Cũng là người làng ta cả, hay là anh cho em nó theo ra Hà Nội với. Chứ ngoài đó lạ nước lạ cái, tôi đi cũng chả biết xoay sở thế nào.
Thì ra chú Hào đưa “Chíp hôi” ra Hà Nội tìm chỗ luyện thi vào đại học.

Chuyện đó đối với anh chẳng khó khăn gì, được giúp người làng ở nơi xa xôi nhiều khi còn được tiếng, anh bảo:

- Chú Hào và em gái cứ yên tâm. Cháu cũng tiện đường mà. Em gái không ngại thì gần chỗ cháu làm cũng có một lò luyện thi.

Chú Hào mừng rỡ:

- Thật nhá! Thật nhá! Anh cho cái Thêm đi theo nhá. ối giời ơi! Quý hoá quá!

Người nhà quê thật thà, tin người nhưng nghèo, thường khi được giúp đỡ thì hàm ơn và mừng lắm, nhiều khi cái sự mừng lại thái quá. Anh khẽ liếc thấy đôi má “Chíp hôi” đỏ bừng lên, e thẹn. Cùng làng Sơn Hạ, nhà anh ở sát chân núi, bên đầm Vạc; chú Hào ở bên kia đồng Cỏ lối đi chợ Bút, xuống mạn biển. Lớn lên anh đi suốt, thỉnh thoảng mới về nhà, nên tầm tuổi như “Chíp hôi” anh không biết.

Căn hộ mười hai mét vuông tít tận tầng năm thuê đã nhiều năm, anh nhường cho “Chíp hôi” ở học ôn. Tiếng cười, tiếng nói, bàn tay của người con gái mới lớn làm căn hộ vốn quá đỗi cũ kỹ, tẻ nhạt, buồn thảm, bừa bộn trở nên mới mẻ, ấm cúng, vui và gọn gàng. Hai bữa trưa, tối anh leo cầu thang, đi chợ nấu cơm chờ “Chíp hôi” đi học về cùng ăn. Đêm, anh về phòng làm việc ở cơ quan ngủ. Cái điệp khúc ấy lặp đi lặp lại đúng một năm trời.

“Chíp hôi” vào đại học, cả nhà cô mừng quá. Chú Hào đến chơi, hàn huyên một lúc rồi chân tình nói với mẹ anh: “Con gái đi ra khỏi nhà lúc nào tôi lo lúc ấy. Các cụ ngày xưa bảo: Trâu ta ăn cỏ đồng ta, thằng Mại nhà bác mà ưng ý thì tôi giao phắt cái Thêm cho nó luôn.” Mẹ anh rầu rầu bảo: “Được thế thì quý hoá quá. Thằng Mại nhà này đường vợ con lận đận, quá lứa rồi. Liệu cô Thêm nhà chú có thương không.” Chú Hào gạt phắt: “Không thương mà được với tôi à. Ăn quả nhớ người trồng cây. Con Thêm nhà tôi được ăn trắng mặc trơn, nhởn nhơ ăn học sung sướng như thế là do anh Mại giúp. Cứ như ngày xưa thì bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy.” Mẹ anh nói chuyện mà cứ thở dài hăn hắt...

*

* *

Bạn bè anh, người khen “Chíp hôi” thật thà, hồn nhiên. Họ còn bảo anh tốt số, ăn về đường hậu lộc. Người nói: “Ôi dào ơi! Thiếu gì loại người ăn cháo đái bát. Đủ lông đủ cánh là nó vù. Không khéo cốc mò cò xơi. Anh chàng Mại chả dại gái một lần nữa cho mà xem.” Thôi thì đủ lời ra tiếng vào, bàn luận mối tình quá chênh lệch tuổi tác của anh và “Chíp hôi”. Thây kệ đời, thiếu gì người hiểu hoàn cảnh mình thương mình thật lòng nhưng cũng đầy ra loại đố kỵ chả muốn người khác hơn. Giá như “Chíp hôi” tuổi nhiều thêm chút nữa, giá như “Chíp hôi” sắc đẹp chỉ mức trung bình, thậm chí xâu xấu một tẹo, có khi người ta thương mình mà vun quén chứ ai nỡ đàm tiếu, phá ngang. Thoát khỏi đồng Cỏ, đầm Vạc, không phải ăn ngô, ăn sắn lát, rau dong, “Chíp hôi” lớn ngồng. Nước da trắng hồng, mặt rạng rỡ, tươi tắn, má hơi bầu; mỗi khi nói, lúm đồng tiền lõm xuống nhấp nhánh, đôi mắt to đen mơ màng làm bọn con trai cùng lớp ngẩn ngơ. “Chíp hôi” ra ở ký túc xá, nhưng chẳng tối thứ bẩy, chủ nhật nào vắng thiếu cô trong căn nhà anh thuê. Dáng người ấy, đôi mắt ấy, tình cảm ấy, “Chíp hôi” thổi sinh khí làm sống lại tâm hồn cằn cỗi vì đau đớn của anh. Anh lâng lâng sống trong niềm sung sướng, đam mê mới...

*

* *

Rừng mở toang ra trước mặt một khoảng trống đầy nắng. Anh nhìn thấy mây bay và vòm trời cao xanh. Khỉ cái và con nó đang ngồi trên hòn đá mồ côi sưởi nắng. Nó đang điềm nhiên tận hưởng niềm yên ổn do vị hôn phu mang lại khi đánh lạc hướng đi săn của anh. Anh vạch lá rón rén đến gần, nó vẫn không hay biết gì. Anh gương nỏ săn nhằm vào lưng khỉ cái và ngón tay trỏ từ từ... xiết lẫy. Có cái gì đó nhoáng qua điểm ngắm. Nhưng mũi tên đã lao vút đi rồi. Một tiếng kêu đau đớn ré lên. Không phải tiếng kêu của giống cái. Thì ra con khỉ đực vừa nhảy xuống, hứng trọn mũi tên, chịu thay khỉ cái. Có thể là cú nhảy tình cờ của khỉ đực lông mốc xám, cũng có thể là lòng hy sinh cao thượng của giống đực?

Không còn bóng dáng khỉ cái. Con khỉ đực bị mũi xuyên vào bả vai, máu ra, đọng thành một vũng nhỏ trên mặt đá. Đau quá, nó rên khe khẽ và đưa đôi mắt đờ dại như van lơn, như cầu xin anh đừng đuổi theo giết bạn tình và đứa con nhỏ bé, dại khờ của nó. Một bắp ngô rơi ra lăn vào vũng máu. Nó biết lấy dây rừng buộc vòng quanh bụng và đi bẻ ngô non giắt vào. Sự cúc cung tận tụy của giống đực vừa cao cả vừa ngu xuẩn. Xót xa quá! Tàn nhẫn quá! Anh hối hận. Anh thấy mình u tối và có tội. “Kẻ tốt như mày sẽ còn khổ, còn đau đớn nhiều vì sự dối lừa.” Anh lẩm bẩm . “Ta sẽ phóng sinh mày, ta tìm cho mày một nơi yên ấm, mày hãy cách xa cái giống cái bạc tình kia.”

Anh đi tìm lá thuốc dấu để dịt vết thương cho nó. Lòng vòng một lúc anh mới tìm được lá cây Ngọc Hoàn, dân xóm Núi gọi là Tu lình. Lá thuốc dấu này đắp vào vết thương là cầm máu ngay, không bị sưng, chỉ ít ngày sau liền miệng. Lúc đó, anh mới nhớ đã bỏ quên cái ná săn, không mang theo bên mình. Anh quay lại chỗ hòn đá mồ côi ở khoảng rừng trống. Một cảnh tượng đập vào mắt anh: Con khỉ cái đang cào cào chân trước vào vũng máu có bắp ngô non nằm lăn lóc. Nó tru lên những tiếng thổn thức. Không thấy con khỉ đực đâu, chả lẽ nó đã lết đi chỗ khác.

Con khỉ cái cau mày và cầm nỏ săn lên ngoạm mồm vào dây nhai nhai. Bộ răng hô chuyên gặm thức ăn nuôi thân, nuôi con chịu bất lực bởi dây nỏ làm bằng ruột mèo trắng được sao tẩm, vê săn kỹ rồi cất lên gác bếp hong khô, rất dẻo và dai. Nó phát khùng, ném nỏ săn xuống đất. Cùng lúc đó có tiếng khẹc... khẹc. Khỉ cái liền bỏ hòn đá mồ côi chạy về phía tiếng kêu ở gốc cây sồi. Anh cũng đến lấy cái nỏ săn tội nghiệp của mình.

Anh kinh ngạc không tin ở mắt mình: Khỉ cái nhe răng cắn chặt rút mũi tên ra và nhai lá thuốc đắp vào bả vai khỉ đực. Có tiếng rên khe khẽ như là đau đớn thật, như là nũng nịu hờn dỗi. Khỉ cái vin cành cây loà xoà ở bên bứt lá chụm lại như hình cái phễu; một tay cầm phễu lá, một tay nặn vú đang cương sữa. Sữa chảy vào phễu lá, rồi chảy xuống mồm khỉ đực. Một lát, con khỉ con ở đâu đó chạy đến, nó trố mắt nhìn nỗi đau của người cha và sán đến mẹ rúc đầu vào ngoạm núm vú. Khỉ mẹ gạt con ra. Khỉ con bú không đúng lúc, nó làm rối bận mẹ. Có thể nó rất đói, không được bú sữa mẹ vì phải chạy trốn cuộc săn đuổi của anh. Khỉ con lại rúc đầu vào bú, khỉ mẹ lại gạt ra. Mỗi lần gạt con không cho bú, khỉ mẹ lại nhăn trán, cau mày kêu khẹc... khẹc... như thể dằn lòng một cách đau đớn lắm... Cứ như vậy, đến lúc khỉ mẹ không chịu được, cáu tiết gạt mạnh làm khỉ con lăn lóc mấy vòng.

Gớm thật! Lúc này, sự sống còn của chồng và tình phu thê cần thiết hơn tình mẫu tử? Anh thoáng nghĩ nhanh và cầm nỏ săn nhăm nhăm bước đến. Thấy động, khỉ cái hốt hoảng. Anh đứng lù lù trước mặt nó và chĩa cái nỏ săn đã căng dây. Con khỉ cái chẳng mảy may sợ sệt, đứng hẳn lên che chắn cho khỉ đực bị thương và tay phải quơ vội khỉ con quặt về phía sau. Mắt anh và mắt khỉ cái đều rực lửa, ánh mắt phóng ra chạm vào nhau. Anh chĩa thẳng nỏ săn và ngón trỏ đặt vào lẫy nỏ. Kỳ lạ thay, khỉ cái không chạy, mở to mắt hết cỡ, ưỡn ngực che chở cho chồng con...

Tự nhiên trời đất chao đảo trên đầu, dưới chân anh. Anh cảm thấy mọi sự bon chen toan tính, bạc tình, mưu lợi của con người đều vô nghĩa hết. Bỗng dưng anh học được một bài học vô giá ở núi rừng Tam Điệp. Anh ngao ngán định vứt nỏ săn ở lại với rừng, nhưng nghĩ ngợi một lát, anh lại thôi.

*

* *

Năm học cuối cùng qua mau, anh và các bạn xúm vào lo cho “Chíp hôi” đi làm ở Hà Nội rồi vội vã đi công tác xa. Ba tháng sau, anh về không còn nhận ra người mình yêu thương nữa. “Chíp hôi”của anh đi giầy khủng bố, mặc áo te tua hở ngực lộ cả chân vú. “Chíp hôi” đánh son môi màu nâu Hàn Quốc, tóc nhuộm hoe hoe vàng... “Chíp hôi” ngồi trên xe máy Bones 125 sau lưng một chàng trai cùng cơ quan ăn mặc rất ngầu. Anh đau xót nhìn cái xe Cúp bãi rác, tiếc tiền không dám gửi ở tầng một, mỗi lần cất phải cài số vừa rồ ga vừa đẩy lên tầng năm. Sau này anh mới biết chàng trai ấy con một ông vụ trưởng.

Một vài lần gặp gỡ nữa, dăm ba câu hờ hững, vu vơ, nhạt phèo, “Chíp hôi” càng ngày càng xa anh rồi xa hẳn. Chú Hào biết, chú lồng lên Hà Nội và cha con cãi nhau. Chú Hào có lý của chú,“Chíp hôi” có lý của “Chíp hôi”. Vua thua đứa liều, có phải thời cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy đâu. Chú Hào đến gặp anh, mặt chú nhăn nhó, khổ sở, ngượng ngùng, nói lời xin lỗi. Chú bảo: Thôi con rể chẳng được thì chú nhận anh làm con trai. Anh biết chú Hào thật lòng, không đãi bôi, nhưng con rể chẳng xong, làm con trai phỏng có ích gì, thân phận này làm chưa nổi đổi lại làm thân phận khác chắc gì đã hay, ê chề lắm. Anh đau đớn nuốt nỗi buồn vào lòng.

*

* *

Hoàng hôn đã buông trên dãy núi Tam Điệp. Nỏ săn khoác một bên vai, tay nải có củ bình vôi lấy ở núi Lò Vôi khoác một bên vai, anh uể oải bước. Về đến đầu xóm Núi, mẹ anh đã chờ ở gốc cây dẻ, bảo:

- Người ta dòm thấy anh với con Sim ở suối Yên Ca, người ta về kể cho chồng nó nghe. Chuyện đã qua rồi, còn hẹn hò nhau ở rừng làm chi. Bu lùa dê đi qua nhà Lùng, thấy con Sim khóc lóc quá. Nhà Lùng tính hay ghen, ốm đau quặt quẹo thế mà phũ, chắc lại đánh vợ. Anh làm sao thì làm...

Tự nhiên máu trào lên mặt anh:

- Lại còn thế nữa. Tiên sư cái thằng Lùng. Bu cứ để con liệu.

- Anh đừng có liều đấy.

- Bu không phải lo.

Anh cầm luôn nỏ săn chạy lối tắt đến nhà Lùng.

Tiếng trẻ con cười, nói bi bô. Tiếng người ốm thở ậm ạch. Anh nhìn qua khe cửa. Tất cả diễn ra không như mẹ anh nói. Không cãi cọ, đánh chửi nhau. Người ta bảo vợ chồng nhà này như phường chèo, vừa vỡ mâm vỡ bát xong lại anh anh, ả ả. Anh không thể tin ở mắt mình: Ngọn nến cháy chập chờn toả sáng, người Lùng nhỏ thó, quắt queo, không còn cái dáng vâm váp của gấu rừng ngày xưa nữa. Sim đang vạch áo ấn núm vú vào miệng Lùng. Tay phải đỡ đầu, tay trái Sim nặn sữa. Người ốm bú tóp tép rất khó nhọc. Và ở bên là thằng bé níu áo mẹ, cười trơ lợi.

Anh không còn biết nói thế nào nữa. Đặt củ bình vôi ở thềm hè, anh lặng lẽ bước ra. Hoàng hôn vẫn đang ửng hồng. Anh leo cầu khỉ qua suối Yên Ca về nhà. Mải leo, mải nghĩ, anh vô tình để rơi tuột cái nỏ săn xuống suối. Anh thẫn thờ đứng giữa cầu nhìn trời, nhìn đất, nhìn núi rừng Tam Điệp, nhìn dòng suối Yên Ca đục đục trong, trong đục... khi hoàng hôn đang lụi dần.
Mùa động rừng năm 2002.

Truyện ngắn của Sương Nguyệt Minh
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...